Chương 47: Ca! Cứu ta!
Lâm Ngư nghe thấy có người gọi mình, liền vội vàng bước ra: "Ai tìm ta vậy?"
"Một nữ nương tuổi không lớn, trên người có không ít thương tích hiện đang ở cửa thôn đấy! Mgươi mau qua xem đi."
Lâm Ngư vừa nghe liền cảm thấy bất an, nghe người miêu tả cậu liền đoán nữ nương trẻ tuổi mà họ nói có thể chính là Triệu Nguyệt Nguyệt. Không chậm trễ, cậu lập tức chạy thẳng về phía cửa thôn. Nửa đường thì cậu đã thấy vài người đang dìu một cô nương tóc tai bù xù đi tới. Lâm Ngư không khỏi sững người, đồng tử khẽ co lại: "Nguyệt nương!"
Lâm Ngư vội chạy đến đỡ lấy Triệu Nguyệt Nguyệt. Vừa thấy ca ca, nước mắt của Triệu Nguyệt Nguyệt không ngừng rơi, nghẹn ngào gọi: "Ca..."
Những vết thương trên mặt Triệu Nguyệt Nguyệt vẫn còn hằn rõ, cánh tay nàng chằng chịt vết xước, chân không đi nổi, một chiếc giày đã rơi mất từ khi nào. Cả người Triệu Nguyệt Nguyệt trông vô cùng thê thảm, khiến ai nhìn cũng không khỏi xót xa.
"Ca....ca! Cứu ta... Diêu Kim Linh....muốn bán ta!" Triệu Nguyệt Nguyệt yếu ớt nói, giọng run rẩy, đôi chân rướm máu khiến bước đi của nàng càng trở nên khập khiễng.
Lâm Ngư nghe xong, lòng đau như cắt. "Đừng sợ, ca đưa muội về nhà."
Nói xong Lâm Ngư liền khom lưng, để Triệu Nguyệt Nguyệt tựa vào lưng mình, những phụ nhân đứng gần đó vội đỡ nàng lên lưng cậu. Triệu Nguyệt Nguyệt nằm trên lưng Lâm Ngư, đầu gục lên vai cậu, nước mắt rơi không ngừng, nghẹn ngào khóc nấc.
Người trong thôn cùng nhau giúp đỡ đưa Lâm Ngư cùng Triệu Nguyệt Nguyệt về nhà. Về tới nơi, Lâm Ngư nhẹ nhàng đặt nàng lên giường rồi quay sang cảm tạ những người đã giúp đỡ: "Đa tạ các vị đã đưa muội muội ta về."
"Chúng ta cũng hết hồn, chân nàng không còn cả giày. Vừa chạy vừa kêu muốn gặp Ngư ca nhi, thật khiến ai cũng giật mình!"
Những người khác cũng nói vài câu an ủi, rồi lần lượt rời đi. Dù không ở lại lâu, nhưng sự quan tâm của họ khiến Lâm Ngư cảm thấy ấm lòng giữa hoàn cảnh này.
Lâm Ngư rót một chén trà nóng, đưa tới trước mặt Triệu Nguyệt Nguyệt, nhẹ giọng nói: "Muội uống miếng nước trước đi đã, có gì rồi từ từ nói."
Triệu Nguyệt Nguyệt không quen đường đến Lộc Gia thôn, từ lúc rời khỏi nhà cứ một đường vừa hỏi thăm vừa đi. Lúc này nàng vừa đói vừa mệt, cầm chén trà liền uống ngay từng ngụm từng ngụm.
Nhìn muội muội tiều tụy, Lâm Ngư đau lòng đến rơi nước mắt, nghẹn ngào: "Trước đừng nói gì nữa, để ca ca nấu cơm cho muội nhé."
Nói rồi, Lâm Ngư vội chạy sang nhà bên gọi Tang nương tới giúp đỡ. Dù sao cũng là nữ nương, mà cậu chỉ là ca nhi không tiện bôi thuốc cho Nguyệt nương. Tang nương vừa nghe chuyện, không nói hai lời liền theo Lâm Ngư sang nhà.
Lâm Ngư đun nước trong chiếc chảo sắt lớn, cán mì sợi, định lát nữa nấu chút mì cho Nguyệt nương ăn.
Nước vừa sôi, cậu bưng một thau gỗ tới, nhờ Tang nương: "Tang nương! Phiền ngươi giúp muội muội ta lau người. Bên cạnh có sẵn bộ y phục của ta, nhờ ngươi thay giúp nàng."
Bình luận