Chương 44: Sinh ý tốt
Ngụy Thanh Sơn cắn một ngụm, liền không tiếc lời khen ngợi phu lang: "Ừ, so với trước đây hương vị lại càng ngon hơn."
Lâm Ngư cũng cảm thấy lần này nấu ra đặc biệt ngon, sắc nước vừa đẹp vừa thơm, đem đi bán nhất định sẽ đắt khách. Cậu cười nói: "Ta múc một ít mang qua cho Đông ca nhi nếm thử nhé."
Còn chưa kịp ra cửa, Tang Nương đã bưng chén bước vào, trên mặt đầy vẻ háo hức: "Ngư ca nhi có phải lại nấu món lòng heo hầm rồi không? Ta ở nhà đã ngửi thấy mùi thơm bay tới từ nãy giờ luôn đấy!"
Quả thật hôm nay hương thơm quá đỗi nồng nàn, đến mức ai ngửi cũng không kìm được mà tìm tới. Tay nghề nấu ăn của Lâm Ngư vô cùng tuyệt vời, dù chỉ là món lòng heo đơn giản nhưng qua tay cậu làm lại không hề kém cạnh một món thịt thượng hạng.
Trước kia, lòng heo thường được bán thành từng đoạn dài, nhưng Lâm Ngư nhận ra khi cắt nhỏ rồi nấu với tương và đậu nành, món ăn trở nên đậm đà hơn hẳn. Lớp dầu trong nồi hồng ánh lên bóng loáng, thoạt nhìn đã thấy hấp dẫn lạ thường.
Lâm Ngư múc cho Tang Nương một muỗng, mỉm cười: "Người thử một chút xem! Hôm nay ta sửa lại cách nấu một chút, không biết có hợp miệng không nữa."
Tang Nương ăn một miếng thử rồi xuýt xoa khen ngợi: "Um! Đúng là chỉ có Ngư ca nhi mới làm được lòng heo ngon đến vậy, thật sự không thua gì mấy món cao lương mỹ vị cả!"
Được khen, ánh mắt Lâm Ngư càng sáng ngời, trong lòng thấy vui mừng. Chưa kịp trò chuyện thêm mấy câu với Tang nương, thì ngoài cửa lại có người cầm chén tới, là bà lão sống trong căn nhà phía sau Tiền gia.
Lão bà tử cười ha hả nói: "Ngư ca nhi lại nấu món gì mà thơm quá vậy? Ta ngồi trong nhà cũng nghe mùi chịu không nổi nên mới phải qua đây đấy!"
"Đại nương, ta có sửa lại chút phối phương món lòng heo hầm, giá cả vẫn như trước, sáu văn tiền một chén."
Lão bà tử vui vẻ đưa tiền, miệng không ngớt khen ngợi: "Hương vị lần này nghe còn thơm hơn trước, lão nhân nhà ta vừa rồi còn giục ta mau đi mua chút về cho ông ấy nhắm rượu."
Lâm Ngư cũng vui vẻ múc đầy một muỗng vào chén của lão bà tử, bên trong tràn đầy lòng heo béo ngậy cùng đậu nành thơm bùi chiếm trọn một chén. Nhìn lão bà tử hài lòng ra về, cậu liền mỉm cười thầm nghĩ đồ ăn ngon thì chẳng bao giờ lo không có người yêu thích.
Sau khi chào tạm biệt Tang nương, lúc này Lâm Ngư mới rảnh tay múc một chén đầy ấp mang qua cho Hà Tùng Tùng. Cậu nghĩ Đông ca nhi vốn thích món này, lần này đổi cách làm mới nhất định sẽ khiến cậu ấy càng thêm hài lòng.
Lúc Lâm Ngư đến, Hà Tùng Tùng đang ngồi trong sân bóc hạt lựu ăn, còn Thạch Đầu thì bận đục đẽo gỗ. Lâm Ngư liền vui vẻ gọi: "Đông ca nhi!"
Hà Tùng Tùng nghe thấy Lâm Ngư gọi cộng thêm ngửi thấy mùi thơm, đôi mắt lập tức sáng rực, vội đứng lên: "Ngư ca nhi, quả nhiên là ngươi, thơm quá a!"
Hành động của Hà Tùng Tùng hơi hấp tấp, khiến Thạch Đầu ngồi gần đó cũng hoảng: "Chậm một chút, kẻo ngã!"
Lâm Ngư bước vào, mỉm cười đưa chén cho Hà Tùng Tùng: "Nếm thử xem, hôm nay ta thử cách làm mới."
Bình luận