Chương 42: Tân tẩu tử
Lâm Ngư từ sớm đã đứng ngóng ra cửa, thấy Ngụy Thanh Sơn đẩy xe về là vội vàng chạy tới phụ đẩy xe.
"Hôm nay sinh ý có tốt không?"
"Tốt lắm! Ngay cả lòng heo đệ nấu hôm qua cũng bán được nửa bồn rồi."
"Thật sao?!"
Lâm Ngư nghe mà vui mừng khôn xiết, cậu vốn nghĩ món lòng heo mình nấu có lẽ khó bán, không ngờ lại được đón nhận như vậy. "Nhanh vào nhà thôi, cơm nước ta đã chuẩn bị xong rồi."
Hai người cùng đẩy xe tiến vào sân, Lâm Ngư giúp Ngụy Thanh Sơn dỡ đồ thì bất ngờ phát hiện trên xe còn có một chiếc chảo sắt nhỏ. Cậu ngạc nhiên hỏi: "Huynh mua chảo sắt sao?"
"Ừ! Hôm qua ta nghe mùi lòng heo lúc mới nấu xong rất thơm, liền nghĩ mai mang thêm chảo ra sạp vừa nấu vừa bán. Mùi thơm lan xa, mọi người nghe thấy sẽ kéo tới nhiều hơn, chắc chắn sinh ý sẽ rất tốt."
"Đúng rồi! Sao ta lại không nghĩ tới chuyện này chứ! Đầu óc huynh thật tốt."
Ngụy Thanh Sơn nhìn ánh mắt tiểu phu lang rạng ngời đầy phấn khởi, trong lòng càng cảm thấy ấm áp. Tuy buôn bán chưa hẳn là rất thuận lợi, nhưng chỉ cần thấy cậu vui vẻ và hài lòng như thế, với hắn vậy là đủ.
"Hôm nay ở nhà có bận lắm không?" Ngụy Thanh Sơn hỏi.
"Không bận lắm. Mũ đầu hổ của Xuân ca nhi ta đã thêu xong. Gần đây người mua khăn lụa thêu oa oa cũng giảm đi, nên ta chỉ thêu lác đác vài cái khăn lụa có hoa văn thôi."
"Ừm, không cần phải cố sức đâu, kẻo mệt đến chính mình" Ngụy Thanh Sơn nhắc nhở.
"Không mệt đâu!" Lâm Ngư mỉm cười, ánh mắt lấp lánh.
Hôm sau, Ngụy Thanh Sơn tiếp tục đẩy xe hai bánh đi bán thịt. Trên xe hôm nay thêm một chiếc thùng than, bên trên đặt chảo sắt nhỏ đang sôi ùng ục, mùi thơm của lòng heo lan tỏa khắp nơi. Lòng heo vốn chẳng phải món được ưa chuộng, nhưng hương thơm đậm đà này khiến người qua đường phải chú ý.
Có không ít người tò mò ghé lại: "Hắc, ta còn tưởng thứ gì thơm đến thế, hóa ra là lòng heo!"
Ngụy Thanh Sơn mỉm cười, cắt một ít đưa cho họ nếm thử: "Đây là do phu lang ta tự nấu, mời mọi người nếm thử."
Có người ghét bỏ không dám ăn, nhưng cũng có người tò mò bốc thử một miếng. Vừa nếm, họ kinh ngạc mở to mắt: "Ừm! Hương vị thật không kém! Mau bán cho ta một ít, bao nhiêu tiền vậy?"
"Sáu văn tiền một phần. Phu lang nhà ta có dặn, đem về xào chung với hành, hương vị sẽ còn ngon hơn."
Mùi thơm du đãng trong không khí thật sự rất thu hút, chẳng mấy chốc, người kéo đến ngày một đông, ngay cả thịt heo trên sạp cũng bán chạy hơn trước.
Bên cạnh sạp có một đôi lão phu phụ bán bánh bột ngô. Có người mua bánh, rồi nhờ Ngụy Thanh Sơn cắt nhỏ lòng heo kẹp vào, một bánh bột ngô kẹp lòng heo vừa thơm vừa béo, ai ăn cũng xuýt xoa khen ngợi.
Thấy vậy, nhiều người liền bắt chước. Ba văn tiền một cái bánh bột ngô, thêm chút lòng heo kẹp vào, vừa ăn vừa cảm thán: "Không ngờ lòng heo này lại ngon đến thế!"
Bình luận