Chương 40: Thanh ca nhi mất tích
Tiền Quý Nhi mất, tang sự trong nhà đều do một tay Tiền bà tử lo liệu, Tang Nương thì bệnh tật nên chỉ nằm dựa trên giường. Tiền bà tử không ngừng mắng nàng cùng Thanh ca nhi, một câu lại một câu "tiểu tiện nhân" "hàng bồi tiền"
Tang Nương nghe mà chẳng buồn để ý, mấy năm qua Tiền bà tử đánh mắng nàng không biết bao nhiêu lần, nàng và Thanh ca nhi còn thường xuyên bị nhốt trong căn phòng chứa củi. Nhớ hồi đầu xuân năm nay, trời lạnh thấu xương, nếu không phải nhờ Ngư ca nhi lén đưa cho hai mẫu tử nàng hai cái bánh bao thịt, Tang Nương cũng không biết làm sao hai mẫu tử có thể vượt qua đêm dài lạnh giá ấy.
Những lúc bị đẩy đến đường cùng nàng từng nghĩ đến việc nhảy sông tự vẫn, nhưng đổi lại cũng chỉ nhận được câu: "Muốn chết thì đi chết, đừng kéo cả nhà mất mặt với làng xóm." Với những lời cay nghiệt này, Tang Nương cảm thấy so với những trận đòn roi trước đây, chúng cũng chẳng còn đau đớn gì nữa.
Lần này làm tang sự cho Tiền Quý Nhi, trong nhà có không ít người tới phụ giúp. Dù Tiền Quý Nhi lúc sống chẳng phải người tốt, nhưng vì thôn trưởng muốn trấn an gia đình người đã mất nên đặc biệt cấp cho họ nửa con lợn rừng. Nghĩ Tiền gia có thịt lợn sẽ mang ra đãi nên bà con trong thôn liền kéo đến phụ giúp, mong kiếm chút thức ăn mặn.
Trong số đó, vài hán tử trai tráng chủ động nhận việc đào huyệt, lòng nghĩ sau khi xong việc có thể được ăn miếng thịt. Nhưng khi trở về, Tiền bà tử chỉ nấu một nồi rau dại với đậu hũ mời họ, khiến mấy hán tử giận dữ lập tức bỏ đi ngay tại chỗ.
Tiền bà tử dù đau lòng vì nhi tử đã mất nhưng bà ta cũng không ngốc, nửa con lợn rừng kia làm sao bà nỡ đem ra chiêu đãi chứ?
Những người đến giúp đều vì nhắm vào miếng thịt đó mà đến thôi, chỉ là họ không ngờ Tiền bà tử lại keo kiệt đến mức không chịu đem thịt ra đãi. Dẫn đến ai nấy cũng bất mãn, khiến cho không ít người trong thôn vốn đã chẳng muốn tới hỗ trợ tang sự lại càng không muốn đi. Đến ngày đưa tang hôm nay lại càng lạnh lẽo, ngay cả người nâng quan tài cũng không có.
Tiền bà tử ngồi giữa sân, tức giận chửi bới ầm ĩ: "Các ngươi đúng là bọn bạc tình bạc nghĩa, ngay cả chuyện tang lễ cũng chẳng ai chịu giúp đỡ!"
Nhưng cũng chẳng trách được người ta, Tiền bà tử không chịu bỏ ra chút thù lao gì, lại càng không dám tiêu tiền thuê người. Mà mấy việc như đào mồ, nâng quan vốn đã tốn sức lại thêm lắm kẻ kiêng kỵ đám tang là xui rủi, đã vậy chủ nhà còn keo kiệt nên chẳng ai muốn nhúng tay vào. Mà cũng chính sự keo kiệt đó của Tiền bà tử đã làm mấy hán tử trong thôn càng dứt khoát không muốn đến giúp.
Trời dần trưa, nhà cửa quạnh quẽ, ngay cả người khiêng quan tài cũng chẳng thấy bóng dáng. Tang Nương chỉ biết thở dài, lập tức vào bếp xách dao phay cắt nửa con lợn rừng thành từng khối. Tiền bà tử nghe thấy tiếng động trong bếp liền hớt hải chạy vào, mắng chửi không ngớt: "Tiện nhân! Mày làm cái gì đấy? Không được đụng vào đồ nhà tao! Cút! Cút ngay khỏi đây, mang theo cái đứa tiểu con hoang của mày mà cút đi!"
Bà vừa nói vừa giơ chổi quật tới, Tang Nương không nhịn được, mạnh tay đẩy bà ta ngã xuống đất. Cắt xong thịt, nàng cho vào rổ tre rồi xách ra ngoài. Đến trước cửa nhà Ngụy Thanh Sơn, nàng khẽ gõ cửa cất tiếng gọi: "Thanh Sơn huynh đệ, Thanh Sơn huynh đệ có ở nhà không?"
Bình luận