Chương 33: Ta đá chết ngươi
Lúc Hà Đại Trụ trở về thì trời đã tối mịt. Hà đại tẩu nghe tiếng động, vội từ trong phòng bước ra, hỏi:
"Sao ngươi về trễ vậy?"
"Không có gì, nàng về phòng nghỉ ngơi trước đi!" Hà Đại Trụ đáp, giọng có phần nặng nề.
Hà đại nương cũng chưa ngủ, nghe đại tức và đại nhi tử nói chuyện bên ngoài, liền khoác áo bước ra. Trong phòng, Hà Tùng Tùng vẫn đang ngủ say, chỉ còn bà nằm trằn trọc vì lo lắng. Suốt ngày hôm nay, khi nghe lão đại nói có chuyện không ổn, lòng bà vẫn luôn thấp thỏm, sợ nghe tin chẳng lành.
Hà đại nương bưng đèn dầu đi vào nhà chính, gọi khẽ: "Lão đại, lại đây."
Hà Đại Trụ ngồi xuống, mặt mày có vẻ rất bực bội, cả ngày hôm nay hắn chạy ngược chạy xuôi, đến cơm cũng chưa ăn. Bây giờ trong lòng hắn đầy ắp sự bực dọc, chẳng còn tâm trạng nghĩ đến chuyện đói bụng.
"Nương! Cái tên Cao Thư Văn quả nhiên có vấn đề!"
Hà đại nương giật mình, tay cầm đèn run rẩy: "Chuyện...chuyện là thế nào?"
Hà Đại Trụ kể lại, giọng vừa tức vừa gấp:
"Nương, con ngồi canh ở trấn trên cả buổi sáng, hỏi thăm khắp tiệm gạo, ai cũng biết rõ chuyện. Tên Cao Thư Văn này có qua lại không minh bạch với một quả phu lang. Cái công việc thu chi trong tiệm gạo đó, chẳng qua là nhờ quả phu lang kia nhờ nhà trượng phu thu xếp cho. Con không yên tâm, liền chạy qua thôn của Cao Thư Văn dò hỏi, chẳng tìm ra được gì. Thế là con lại đến tận thôn nhà ngoại của hắn để nghe ngóng."
Hắn đập tay lên bàn, giọng càng thêm phẫn nộ: "Nương, quả nhiên có chuyện! Quả phu lang kia đang được nuôi ở nhà ngoại của Cao Thư Văn, bụng đã lớn trông thấy rõ! Con tận mắt nhìn, không thể nào sai được!"
Hà đại nương nghe đến đó, mặt tái mét, ngồi phịch xuống ghế: "Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?! Tên Cao Thư Văn kia chắc chắn muốn cưới Đông ca nhi nhà ta để che mắt thiên hạ đây mà!"
Lúc trước, ai ai cũng khen nhà bà có phúc lớn, có thể tìm được một thông gia tốt như vậy. Có người còn thắc mắc, nhà họ là người làm nông, làm sao được người ta lại để mắt đến? Bà cũng từng nghi ngại như vậy trong lòng, nhưng lúc đi hỏi thăm, không thấy điều tiếng gì xấu, nên mới đồng ý đính hôn.
Giờ ngẫm lại, mới hiểu vì sao khi ấy chẳng dò hỏi được gì, vì bên kia đã giấu giếm hết mọi chuyện kỹ càng thì làm thế nào mà hỏi không ra được gì chứ.
Hà đại nương trong lòng giận không thôi, hôn sự này không thể nào tiếp tục được nữa. Nhà họ Cao kia đúng là "trứng thối" ngoài mặt thì bóng loáng, bên trong lại thối nát!
"Như vậy đi, lão đại! Ngày mai con lại chạy lên trấn trên một chuyến, hỏi xem tên Cao Thư Văn kia khi nào thì trở về nhà ngoại. Đến khi biết hắn về bên ngoại thăm quả phu lang kia thì con gọi thêm lão nhị đi cùng. Việc này cần phải bắt tận tay, nếu không, lỡ bị nhà họ Cao cắn ngược lại, thì thanh danh Đông ca nhi coi như mất sạch!"
"Con hiểu rồi, nương."
"Còn nữa, chuyện này tạm thời đừng nói cho Đông ca nhi. Chờ mọi việc xong xuôi rồi hẵng tính tiếp."
Bình luận