Chương 32: Sao ngươi lại tới đây!
Lâm Ngư cùng Hà Tùng Tùng đi tìm Cao Thư Văn. Hà Tùng Tùng cũng không biết Cao Thư Văn làm ở tiệm nào, chỉ nghe nói là tiệm gạo. Hai người hỏi thăm cả con phố, phải mất khá lâu mới tìm được đúng chỗ Cao Thư Văn làm việc.
Lúc sắp gặp Cao Thư Văn, Hà Tùng Tùng có chút khẩn trương, đưa tay sửa lại quần áo, rồi lại vuốt tóc, nhỏ giọng hỏi:
"Ngư ca nhi, ta như vậy đã ổn chưa?"
"Ưm, rất ổn."
Nghe vậy, Hà Tùng Tùng mới lấy lại can đảm, cùng Lâm Ngư bước vào cửa hàng.
"Hai vị cần mua gì?" Tiểu nhị lên tiếng hỏi.
Hà Tùng Tùng có chút thẹn thùng, giọng nói lí nhí: "Ta tìm Cao Thư Văn, ta là... ta là hôn phu lang của hắn."
Tiểu nhị nghe vậy liền ngạc nhiên, nhìn thoáng qua hai người rồi nói: "A, là hôn phu lang của Cao Thư Văn nha. Chờ chút, để ta đi gọi hắn."
Một lát sau, Cao Thư Văn bước ra nhưng khi thấy Hà Tùng Tùng, trên mặt hắn không hề có chút vui vẻ ngược lại ánh mắt còn lóe lên vẻ khó chịu. Hắn còn chẳng buồn nhìn Hà Tùng Tùng, lập tức quay người bước ra khỏi cửa hàng.
Hà Tùng Tùng vốn đang cố giữ vẻ thẹn thùng, nên không để ý được hành động của Cao Thư Văn, liền vội vàng chạy theo, gọi với:
"Thư Văn, ta đến thăm ngươi."
"Ngươi đến đây làm gì?" Giọng hắn lạnh lùng, không chút nhiệt tình.
"Ta nghĩ đem cho ngươi vài thứ... Đây là một ít quả dại ta hái được ở ngoài thôn, muốn tặng ngươi nếm thử."
Cao Thư Văn nhíu mày, giọng trách móc: "Ngươi đến sao không báo trước một tiếng?"
Hà Tùng Tùng có chút kinh ngạc, giọng nói có chút run run: "Thư Văn, có phải ngươi đang tức giận hay không?"
Cao Thư Văn thoáng sững lại, ý thức được ngữ khí của mình vừa rồi không ổn, bèn dịu giọng: "Không phải. Chỉ là ngươi không báo trước, trực tiếp tới đây, nếu để lão bản biết sẽ không hay, còn có thể bị khấu tiền công."
"A! Thực xin lỗi, thực xin lỗi! Ta thật không biết."
Hà Tùng Tùng liên tục cúi đầu xin lỗi, dáng vẻ luống cuống đến mức quên cả việc đưa đồ mình mang theo. Cao Thư Văn cũng chỉ trấn an cậu vài câu rồi xoay người trở vào trong.
Chờ đến khi bóng dáng Cao Thư Văn khuất hẳn, Hà Tùng Tùng vẫn đứng sững tại chỗ, hốc mắt cậu đỏ hoe, nước mắt chỉ chực chờ rơi xuống.
"Đều tại ta, tất cả là lỗi của ta."
Lâm Ngư nhìn dáng vẻ tội nghiệp của Hà Tùng Tùng, muốn nói gì đó nhưng rồi lại im lặng. Cuối cùng, cậu đành nhẹ giọng nói: "Đông ca nhi, chúng ta về thôi."
Cả hai rời khỏi tiệm gạo, không khí giữa họ có phần nặng nề. Lâm Ngư cũng chẳng còn tâm tư bán số khăn thêu mà mình mang theo, cậu tìm một tiệm vải ven đường, chấp nhận bán đổ bán tháo với giá mười văn mỗi chiếc rồi dắt Hà Tùng Tùng quay lại chỗ bán hàng lúc nãy.
Trên đường Hà Tùng Tùng vẫn ảo não không thôi, miệng không ngừng tự trách: "Chắc hắn cảm thấy ta quá tùy tiện. Đáng ra hôm nay ta không nên đến tìm hắn."
Bình luận