Chương 30: Thanh ca nhi, nương xin lỗi con!
Lâm Ngư mặt đỏ bừng đem giường đệm phơi, đến lúc ăn cơm vẫn không dám nhìn thẳng vào Ngụy Thanh Sơn. Lâm Ngư cúi đầu cặm cụi ăn một hồi bỗng trong đầu xuất hiện một suy nghĩ, cậu liền hỏi ý kiến của Nguỵ Thanh Sơn.
"Thanh Sơn, ta muốn làm ít bánh xốp đưa cho Hà đại nương."
"Được! Ta không biết làm thế nào món đó, ta sẽ giúp đệ nhóm lửa. Còn có Xuân ca nhi và mấy ca nhi khác, chúng ta cũng đưa cho bọn họ một ít."
"Vâng."
Lâm Ngư cảm kích Hà đại nương và mọi người đã giúp đỡ mình, cậu không thể cứ mãi ở trong nhà, nếu không người ta lại đồn trong lòng cậu có quỷ.
Ăn xong cơm sáng, Lâm Ngư múc gạo ra ngâm. Hôm nay Ngụy Thanh Sơn không lên núi, mà ra hậu viện ôm một mớ cỏ tranh rồi sửa sang lại, định chuẩn bị để lát nữa đem cỏ tranh gắn chắc vào tường quanh nhà làm hàng rào.
Trước kia hắn sống một mình nên qua loa một chút là qua được, nhưng giờ hắn đã có tiểu phu lang. Nếu sân trước sân sau vẫn chỉ dùng nhánh cây và gậy gỗ làm hàng rào, tuy yên tĩnh nhưng nhìn từ ngoài vào thì rõ ràng lắm.
Ngụy Thanh Sơn nghĩ, nhân dịp mùa xuân chưa gấp gáp, liền sắp xếp lại tường vây, để tiểu phu lang ở nhà cũng tiện lợi hơn.
Hai người, một người yên tĩnh thêu hoa, một người chăm chút chỉnh sửa tường vây, trong viện xanh tươi luống rau, hai con chó săn nằm nghỉ ngơi trong sân. Lâm Ngư cảm thấy cuộc sống yên bình thế này, quả thật là điều mà trước kia cậu không dám mơ đến.
Đến khi gần tới buổi trưa, gạo cũng đã ngâm tốt, Lâm Ngư liền bưng bồn gỗ, còn Ngụy Thanh Sơn xách thùng nước, hai người cùng nhau ra cửa đi ra cối xay đá ở cửa thôn.
Vẫn như mọi lần, cứ hỡ gặp gỡ người quen hai người đều lên tiếng chào hỏi. Trên mặt Lâm Ngư mang theo nụ cười nhẹ, tựa hồ không còn nhớ đến sự việc hôm qua nữa.
"Thanh Sơn cùng phu lang đang đi đâu vậy?"
"Ngư ca nhi muốn làm ít bánh xốp."
"Ôi, làm bánh xốp sao, Ngư ca nhi khéo thật đấy."
Hai người đến chỗ cây hoè lớn ở cửa thôn, gần chỗ cối xay đá. Ngụy Thanh Sơn để thùng nước xuống, bắt đầu rửa sạch cối xay đá, Lâm Ngư thì múc gạo, còn Ngụy Thanh Sơn thì đẩy cối xay.
Một nhóm phụ nhân giặt quần áo bên sông, thấy vậy liền nhỏ giọng thì thầm với nhau: "Ngươi xem, Thanh Sơn cùng phu lang của hắn kia, tình cảm của hai phu phu này thật tốt."
"Thì tân hôn mà, lúc ngươi mới vừa thành thân cũng sẽ như vậy thôi."
Vị phụ nhân kia nghe vậy liền đỏ mặt: "Nói bậy gì đâu, ta đã là nương của ba hài tử rồi."
"Thanh Sơn quả thật rất che chở cho phu lang của mình. Hôm qua còn đến nhà Ngụy Nhị và nhà Vương Đại gây sự một hồi, vậy mà hôm nay ngươi nhìn xem, phu phu bọn họ hiện tại vẫn tốt như cũ."
"Miệng lưỡi Vương phu lang không tốt cả thôn ai chẳng biết, chỉ vì cái đào hào mà ghi hận Ngụy Thanh Sơn, về sau ai dám tìm nhà hắn làm việc nữa?"
Bình luận