Chương 28: Đào hào
Vương Đại tức giận đem phu lang nhà mình đẩy ngã xuống đất. "Nếu ngươi thích ra ngoài nhàn thoại, vậy ta liền không khách khí!"
Vương Đại ban đầu còn ghi hận Ngụy Thanh Sơn phân biệt đối xử, nhưng cuối cùng lại phát hiện vấn đề nằm ở chính phu lang của mình. Hắn còn tự trách bản thân không biết tranh thủ nên mới để mất cơ hội lần này, nên không thể không tức giận.
.......
Lâm Ngư cả ngày hôm nay ở nhà thêu thùa. Đến khi thấy mặt trời đã sắp lặn, cậu mới đứng lên thu dọn khung thêu và kim chỉ mang vào nhà chính.
Ăn cơm xong, Lâm Ngư cho chó và gà ăn uống đầy đủ thì nhanh chóng đóng cửa nghỉ ngơi. Tuyết Trắng ngủ trong nhà chính, Đại Hắc thì ghé vào cửa trước mà ngủ. Như vậy, có động tĩnh gì cũng có thể làm cậu thức dậy ngay.
Lâm Ngư đã quen ngủ cạnh Ngụy Thanh Sơn mỗi đêm, nên hôm nay không có Ngụy Thanh Sơn khiến cậu cảm thấy có chút khó ngủ. Đã hai tháng trôi qua, cái lạnh đầu xuân đã giảm rất nhiều nhưng cậu vẫn cảm thấy hơi lạnh, phải một lúc lâu sau mới cảm thấy đỡ hơn.
Nếu có Ngụy Thanh Sơn bên cạnh, chăn đã ấm từ lâu rồi!
Có hai chú chó săn canh giữ, Lâm Ngư cũng không thấy sợ. Càng về đêm, mọi thứ càng yên tĩnh, lúc này Lâm Ngư mới từ từ thiếp đi.
Cứ thế vài ngày trôi qua, ban ngày thì Lâm Ngư lo việc thêu thùa, ban đêm thì để hai chú cho săn thủ vệ nên chưa có chuyện gì bất trắc xảy ra. Hà Tùng Tùng cũng thường xuyên đến trò chuyện cùng cậu, nhưng không có Ngụy Thanh Sơn bên cạnh Lâm Ngư vẫn cảm thấy trống rỗng...
...và có chút nhớ Thanh Sơn!
Cậu đếm từng ngày, mong Ngụy Thanh Sơn trở về, giờ chỉ còn bốn ngày nữa cậu có thể gặp lại tướng công rồi.
.....
Hôm nay Lâm Ngư ăn cơm rồi nghỉ ngơi sớm, nhưng cậu vẫn chưa buồn ngủ cứ nằm thao thức. Trời tối rất nhanh, ánh trăng xuyên qua khe cửa chiếu vào trong phòng.
Lúc vừa chuẩn bị ngủ, Lâm Ngư nghe thấy tiếng chó sủa. Lâm Ngư giật mình, sau đó cậu nhận ra đó là tiếng của Đại Hắc, nhưng nó không sủa dữ dội mà chỉ sủa vài tiếng nhỏ. Lâm Ngư vội vàng ngồi dậy lo lắng có kẻ xấu đột nhập vào nhà, thì bỗng có giọng nói quen thuộc vang lên:
"Ngư ca nhi! đệ đã ngủ chưa?"
Nghe thấy tiếng gọi của Ngụy Thanh Sơn, Lâm Ngư vui mừng vội vàng xỏ giày, đốt đèn lên: "Thanh Sơn đã trở lại rồi sao?"
"Ừm, là ta. Mở cửa ra đi."
Lâm Ngư hoảng hốt đốt đèn dầu, rồi vội chạy ra mở cửa. Ngụy Thanh Sơn thấy bộ dạng hoảng loạn của phu lang, khẽ cười: "Sao lại vội vã như vậy, coi chừng bị cảm lạnh bây giờ."
Trên ngồi Ngụy Thanh Sơn đầy bùn đất, tay còn cầm theo hai xâu cá. Một xâu là hắn bắt được khi đào hào, còn xâu kia là của Thuận Tử nhờ hắn mang về.
"Đệ nghỉ ngơi đi, để ta đi nấu chút nước rửa ráy đã."
"Không cần đâu, để ta nấu nước cho huynh."
Bình luận