Chương 27: Ta không muốn thêu
Hà đại nương vén tay áo lên, định ra tay ngay tại chỗ, Hạ Hà Hoa thấy vậy liền vội vàng nép sau lưng Ngụy Nhị, lắp bắp nói: "Ta....ta nào có nói nhà của Hà đại nương đâu. Ta chỉ là... chỉ là nhắc tới nhà Ngụy Thanh Sơn đôi câu thôi mà."
"Xin lỗi ngay!"
Ngụy Nhị kéo Hạ Hà Hoa từ phía sau ra trước, đối với hai nhà này hắn chẳng có cách nào cự lại được, chỉ trách miệng tức phụ của mình quá lắm lời.
Hạ Hà Hoa miễn cưỡng bước ra, cúi đầu nói: "Thực xin lỗi, ta không nên ăn nói bừa bãi."
Hà đại nương lúc này mới thấy hài lòng, nhưng vẫn nghiêm mặt cảnh cáo: "Nếu để lần sau ta nghe ngươi nói bậy nhà ta ở sau lưng nữa, lão nương quyết không dễ bỏ qua như hôm nay đâu."
Hà Tùng Tùng đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, mặt mày vẫn lộ vẻ khó chịu. Trong lòng cậu vẫn còn thấy bực tức bởi Hạ Hà Hoa còn dám đá động đến cả Lâm Ngư nữa.
Đúng là đáng ghét đến cực điểm!
Lúc trở về nhà, Hà Tùng Tùng lập tức đưa nước cho nhị tẩu rửa mặt, giọng mềm mỏng: "Nhị tẩu, cảm ơn tẩu."
Từ lần nhị tẩu đề nghị làm mối mình cho đại ca của Hạ Hà Hoa, Hà Tùng Tùng đã giận không thèm nói chuyện với nàng. Nhưng lần này, thấy nhị tẩu vì mình mà đứng ra cãi lý với người ta còn bị người ta đánh, nên cậu cũng cảm động mà bỏ qua.
Ai bảo Hà Tùng Tùng mình là một người biết phân rõ phải trái cơ chứ!
Chuyện ồn ào này, Lâm Ngư hoàn toàn không hay biết. Buổi trưa, cậu nấu một nồi đậu hũ, thêm đĩa thịt xào nhỏ, rồi cùng Ngụy Thanh Sơn ngồi ăn. Xong bữa, hai người ra sân ngồi lột măng, định phơi thành măng khô để cất dành.
Đến xế chiều, Vương phu lang sang chơi, vừa thấy đã tươi cười: "Lột măng đấy à?"
Lâm Ngư vốn không ưa người này, nhưng vẫn giữ vẻ hòa nhã, mời vào ngồi.
Vương phu lang ngồi xuống, không đợi lâu liền hỏi: "Nghe nói Hà gia nhờ Ngư ca nhi thêu hỉ phục và chăn hỉ, ngươi thêu tới đâu rồi? Cho ta xem với nào."
"Còn chưa thêu đâu." Lâm Ngư đáp, giọng lãnh đạm.
Vương phu lang cười khẽ, tỏ vẻ khen ngợi: "Vậy là ta đến sớm rồi. Đợi ngươi thêu xong, ta nhất định phải ngắm qua một chút. Tay nghề của Ngư ca nhi hẳn là khéo léo lắm, nếu không Hà gia đâu dám giao việc lớn như vậy cho ngươi."
Lâm Ngư chỉ khẽ cười, không đáp, tay vẫn chăm chú lột măng.
Vương phu lang liếc nhìn, rồi hạ giọng, vẻ như không muốn bỏ qua chuyện gì: "Ai chà, ngươi còn chưa biết đâu! Sáng nay Hạ Hà Hoa ở ngoài kia nói mấy lời không hay về ngươi. Ta vốn không định nói ra, nhưng nghĩ thế nào cũng thấy bất bình thay ngươi, dù sao chúng ta cũng đều là phu lang từ xa gả đến."
Lâm Ngư "...."
Vương phu lang thấy Lâm Ngư không phản ứng, thì khẽ ho một tiếng, rồi nói tiếp: "Hạ Hà Hoa bảo ngươi thêu hỉ phục là không may mắn, chẳng ngờ bị nhị tức Hà gia nghe được, thế là hai người vì thế mà cãi lộn rồi đánh nhau. Cả nhà Hà gia cũng kéo đến nhà Nguỵ Nhị làm lớn chuyện, náo loạn một hồi đấy."
Bình luận