Chương 26: Lâm Ngư không may mắn
Hà đại nương gọi Hà Tùng Tùng từ trong phòng ra, Cao Thư Văn cùng Hà Tùng Tùng cùng ấn dấu tay lên hôn thư, hôn ước đã chính thức được thành lập.
Hà Tùng Tùng mặt đỏ bừng bước ra ngoài, không dám ngẩng đầu lên, sau khi ấn xong dấu tay liền vội vàng kéo Lâm Ngư vào phòng.
"Khẩn trương chết mất!" Hà Tùng Tùng vào trong phòng, vỗ vỗ lên ngực, cảm thấy có chút lo lắng.
Hôn sự của Hà gia trở thành đề tài lớn trong thôn, mọi người đều bàn tán, ai nấy đều nói Hà Tùng Tùng gả được chỗ tốt. Đối phương là người đọc sách, còn ở trấn trên quản lý sổ sách trong một cửa tiệm lớn, mỗi tháng kiếm được một lượng bạc. Nếu hai phu phu tích cóp dần dần, thì chẳng mấy chốc sẽ có đủ tiền rồi dọn lên sống ở trấn trên.
Sau khi đính hôn, Hà Tùng Tùng cũng ít khi ra ngoài, mỗi người đều bị Hà đại nương giữ trong phòng để cắt may hỉ phục và thêu hoa. Còn Lâm Ngư thì vẫn ở nhà thêu khăn lụa, dự định vài ngày nữa sẽ cùng Ngụy Thanh Sơn lên trấn trên bán.
Hôm nay, Lâm Ngư đang ngồi trong sân thêu khăn lụa, thì bỗng phát hiện bên ngoài hàng rào có một cái đầu nhỏ ló ra, Lâm Ngư vừa nhìn thấy thì đầu nhỏ liền rụt lại ngay.
Lâm Ngư khẽ cười, sân nhà cậu bao quanh bởi hàng rào bằng tre, tuy có che chắn phần nào nhưng vẫn thấy. Thanh ca nhi cứ tưởng mình trốn được, nhưng đâu có biết Lâm Ngư đã thấy rất rõ ràng.
"Thanh ca nhi lại đây." Lâm Ngư vẫy tay gọi tiểu ca nhi. Thanh ca nhi ngượng ngùng mút ngón tay, do dự một lát rồi cũng chạy đến.
"A ma xinh đẹp, ngươi đang làm gì vậy~"
"A ma đang thêu hoa, con xem, cái này là gì?"
"A! cái này là hoa đào ~"
"Ừm, Thanh ca nhi thật là thông minh." Lâm Ngư thấy Thanh ca nhi rất thích, dù hai nhà là hàng xóm, nhưng tới hôm nay Thanh ca nhi mới lần đầu đến nhà chơi.
"Chờ a ma một chút, a ma sẽ cho con ăn ngon."
Thanh ca nhi vừa nghe có ăn, liền nhớ đến lần trước a ma xinh đẹp cho bé ăn bánh bao rất thơm, bé không kìm được nuốt nước miếng.
"Ăn ngon~"
Lâm Ngư nghĩ tiểu hài tử nào cũng thích ăn ngọt nên lấy quả tử ra cho tiểu ca nhi. Do Lâm Ngư cũng rất thích ăn quả tử, nên mỗi khi Ngụy Thanh Sơn đi trấn trên trở về, đều mua quả tử cho cậu, mỗi ngày cậu sẽ ăn một viên.
Thanh ca nhi chưa từng thấy qua quả tử, liền hỏi: "A ma, đây là cái gì?"
"Đây là quả tử, ngọt lắm." Lâm Ngư nắm tay Thanh ca nhi dẫn tới bồn gỗ. "A ma rửa tay cho con, rồi con cầm ăn nhé."
Thanh ca nhi ngoan ngoãn gật đầu.
Lâm Ngư bày một cái ghế nhỏ cho Thanh ca nhi ngồi, tiểu ca nhi ngồi ngay ngắn trên ghế, hai chân nhỏ hơi ngắn, mắt to nhìn chằm chằm vào đĩa quả tử nhưng lại không dám lấy.
Lâm Ngư đưa cho thanh ca nhi một viên. "Ăn đi, ăn xong rồi a ma sẽ lấy thêm cho con."
Thanh ca nhi cười với Lâm Ngư, lộ ra chiếc răng cửa nhỏ, rồi cắn quả tử, đôi mắt bé sáng lên. "A ma, ăn ngon~!"
Bình luận