Chương 23: Không...không đau!
*Chương này siêu dài ToT!!
Tang Nương lòng đau như cắt, nước mắt suýt nữa rơi xuống. Nàng vào nhà họ Tiền đã ba năm, ngày đêm dệt vải không ngừng nghỉ, vậy mà đến một miếng thịt cũng chưa từng được ăn. Thanh ca nhi của nàng lớn chừng này, nào đã biết đến vị thịt, ngay cả nhìn qua cũng chưa từng thấy.
Hôm qua, nàng vất vả lắm mới bán được mấy đồng tiền từ mớ vải dệt, liền lén giấu đi, muốn dành dụm chút ít, chờ thêm thời gian sẽ mua cho Thanh ca nhi một bữa ăn ngon. Ai ngờ Tiền Quý Nhi bỗng trở về, lục soát khắp nơi rồi phát hiện ra số tiền ấy.
Tang Nương ôm chặt Thanh ca nhi vào lòng, nhẹ nhàng dỗ: "Ngoan, ngủ đi. Chờ khi Thanh ca nhi thức dậy, sẽ có bánh bao thơm ngon để ăn."
Thanh ca nhi đói lả, không chịu nổi nữa, miệng vẫn mút cọng rơm, đôi tay nhỏ bám chặt lấy góc áo của Tang Nương, nức nở: "Nương, con đói, ngủ không được."
"Ngoan nào, cố gắng ngủ đi!" Tang Nương nghẹn ngào, giọng run rẩy.
Lúc này, Lâm Ngư đội nón tơi, rón rén đến bên ngoài phòng chứa củi nhà họ Tiền. Phòng chứa củi cũ kỹ, bốn phía đều lỗ chỗ lỗ hổng. Qua một khe hở, cậu thấy rõ cảnh bên trong: Tang Nương đang ôm Thanh ca nhi, vừa dỗ dành vừa cố che chắn con khỏi gió lạnh. Thanh ca nhi nhỏ bé, yếu ớt tựa vào lòng nương, miệng vẫn gặm cọng rơm khô, trông thật đáng thương.
Lâm Ngư nhớ lại khoảng thời gian khó khăn khi còn nhỏ. Sau khi cha mất tích, mẹ cậu lâm bệnh, nhưng để nuôi sống gia đình, bà vẫn gắng gượng ngồi dậy, dùng đôi tay yếu ớt thêu hoa kiếm tiền. Ký ức ấy khiến trái tim cậu như thắt lại.
Cậu khẽ siết lấy chiếc bánh bao còn ấm trong lòng, cảm giác dễ chịu hơn một chút. Nhìn vào phòng chứa củi, Lâm Ngư gọi nhỏ: "Tang Nương, Tang Nương."
Thanh ca nhi nhận ra người đến là vị a ma xinh đẹp từng cho mình bánh bao thơm ngon, liền muốn lên tiếng. Nhưng Tang Nương vội vàng đưa tay che miệng con, khẽ lắc đầu, ra hiệu im lặng. "Không được nói chuyện."
Lâm Ngư cẩn thận ném hai chiếc bánh bao vào bên trong rồi lập tức chạy đi. Tang Nương vội vàng bước tới nhặt chiếc gói nhỏ trên đất. Cảm giác mềm mại, ấm nóng của bánh bao truyền đến tay khiến nàng xúc động. Nàng quay lại, mang bánh bao đến bên Thanh ca nhi, giọng đầy thương yêu: "Ngoan, ăn một chút, ăn một chút thôi."
Thanh ca nhi đói lả, ôm lấy chiếc bánh bao liền cắn ngấu nghiến. Tang Nương xoa đầu con, dịu dàng dặn: "Thanh ca nhi ngoan! Không được nói chuyện."
Thanh ca nhi ngoan ngoãn gật đầu, khuôn mặt gầy gò, vàng vọt, giờ đây vì nhai bánh bao mà căng phồng lên. Cậu bé chìa bánh bao ra trước mặt nương, ngọng nghịu nói: "Nương...nương ăn.... ăn đi."
Nhìn chiếc bánh bao trên tay con, bề mặt bánh in dấu tay nhỏ bé lấm lem bùn đất của con, Tang Nương không kìm được nước mắt. Nàng cúi đầu cắn một miếng nhỏ, nén nghẹn ngào, nhẹ giọng nói: "Ngoan, nương còn một cái khác."
Tang Nương một miếng cắn vào, liền cảm nhận được vị thịt đậm đà, đây là bánh bao mặn. Nàng cầm lấy chiếc bánh bao khác, không ngừng ăn ngấu nghiến, tâm tình cũng thấy nhẹ nhõm phần nào.
Bình luận