Chương 108: Chuyển nhà
Gia sản trong nhà đã được an bài thỏa đáng, thừa dịp trời đẹp, Ngụy Thanh Sơn đánh xe la trở về quê. Lâm Ngư cũng ôm Đoàn ca nhi đi theo, ngồi phía sau.
Bọn họ muốn đến Hà gia hỏi xem có nguyện ý tiếp nhận cửa hàng hay không. Hà Đại Trụ trước đây từng làm ở quầy thịt hơn một hai tháng, nếu hắn chịu tiếp quản cửa hàng thì mọi chuyện cũng suôn sẻ hơn nhiều.
Hai người không về nhà trước, vội vàng đánh xe la thẳng đến Hà gia. Hiện tại, Hà gia có bốn đứa nhỏ, vô cùng náo nhiệt. Nhìn thấy Ngụy Thanh Sơn và Lâm Ngư đến, Hà đại nương vội vàng ra sân đón tiếp, cười nói:
"Thanh Sơn cùng Ngư ca nhi trở lại rồi đó à!" Chào hỏi hai phu phu xong, bà nhìn sang tiểu ca nhi trắng mềm trong tay Lâm Ngư: "Ai u! Lâu không gặp, Đoàn ca nhi lại mập thêm một chút rồi này."
Lâm Ngư ôm hài tử ngồi trong sân, mấy đứa nhỏ của Hà gia xúm lại xem tiểu đệ đệ. Đoàn ca nhi không hề sợ người lạ, hết nhìn cái này lại nhìn cái kia, đôi mắt to tròn như hạt nho đen đảo qua đảo lại, hiếu kỳ vô cùng.
Hà gia hôm nay đều có mặt đông đủ. Ngụy Thanh Sơn cũng không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề, hỏi Hà Đại Trụ có muốn tiếp nhận quầy thịt hay không.
"Bên cạnh vẫn là tiệm bánh bao, mỗi ngày không lo không bán được. Tiệm bánh bao cũng phải dùng thịt không ít, làm bên này cũng ổn định."
Hà Đại Trụ đương nhiên vui vẻ nhận lời, liên tục gật đầu. Đây là sinh ý có sẵn, sao lại không đồng ý cho được. Ngụy Thanh Sơn tính toán sơ sơ, mỗi ngày quầy thịt có thể kiếm được ít nhất một lượng bạc, coi như là một nguồn thu nhập ổn định.
Hai bên lập tức bàn bạc chuyện bàn giao cửa hàng. Hà Đại Trụ gom bạc thuê lại quầy thịt phía trước cùng sân sau của cửa hàng. Vì tiệm bánh bao vẫn cần dùng một phần sân, nên tiền thuê được giảm chút ít.
Nhưng Hà Đại Trụ và tức phụ đều là người thấu tình đạt lý, tiệm bánh bao mở ngay bên cạnh cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bọn họ. Nếu đổi lại là người khó tính, Ngụy Thanh Sơn còn phải lo lắng nhiều.
Lâm Ngư dứt khoát để Hà đại tẩu làm việc trong tiệm bánh bao, mỗi ngày trả ba mươi đồng tiền. Hiện tại, tiệm bánh bao đã giao cho Ngô nương tử trông coi, hai nhà cùng nhau mở cửa hàng như vậy cũng thuận tiện hơn. Hơn nữa, nhân thủ ở tiệm bánh bao giờ cũng đủ, không lo thiếu người làm.
Hà Đại Trụ và Hà đại tẩu liên tục nói lời cảm tạ, còn nhất quyết giữ hai người ở lại dùng bữa.
Hà đại nương kéo tay Lâm Ngư, không để cậu rời đi: "Giờ đã gần trưa rồi, về nhà còn mất công nấu cơm, nên hai đứa ăn luôn ở đây cho đỡ phiền. Ta kêu bọn Thạch Đầu qua đây, hôm nay cả nhà ta đều ở lại dùng bữa."
Nói rồi, Hà đại nương sai Hổ Tử đi gọi một nhà Hà Tùng Tùng qua ăn cơm. Hà gia lập tức bận rộn hẳn lên, Hà Đại Trụ cầm bạc đi mua thịt, còn lại thì ở nhà chuẩn bị bữa trưa.
Ngược lại không khí vui mừng trong nhà, thì Hà Nhị tẩu lại có chút không vui, trong lòng thấy rất buồn bực.
Vì cớ gì mọi chuyện tốt đều rơi vào tay nhà đại ca vậy chứ?
Bình luận