Chương 105: Cha sẽ tìm một chàng rể khác cho con!
Ở nông thôn, xe ngựa rất hiếm thấy, phần lớn đều là xe la, xe bò. Huống hồ, chiếc xe trước mắt vừa nhìn liền biết là của nhà giàu, chắc chắn không phải thứ người bình thường có thể có được.
Lâm Ngư đứng dậy, nhìn thoáng qua, cất tiếng hỏi: "Các ngươi là ai?"
Gã sai vặt đánh xe lại hỏi một lần: "Đây có phải là nhà của Ngụy Thanh Sơn không?"
"Phải. Các ngươi là ai?"
Ngụy Thanh Sơn lúc này không có ở nhà, đang xuống ruộng làm cỏ, trong sân chỉ có ba người bọn họ.
Nghe gã sai vặt xác nhận là nhà Ngụy Thanh Sơn, người trong xe liền vén rèm bước xuống. Chỉ thấy đó là một nam nhân trung niên da dẻ trắng nõn, mép để chòm râu nhỏ, thân mặc xuân bào tơ lụa màu xanh ngọc, thắt lưng còn đeo ngọc bội, chân đi giày da tinh xảo. Nhìn qua liền biết là người giàu có, hoàn toàn khác biệt với dân quê bọn họ.
Nam nhân kia vừa xuống xe đã định đi thẳng vào trong sân, hai chú chó Tuyết Trắng và Đại Hắc thấy người lạ lập tức sủa vang, khiến ông ta hoảng sợ không dám tiến thêm bước nào.
Lâm Ngư nhìn nam nhân kia, cảm thấy có chút quen mắt, liền hỏi: "Ngươi là ai?"
Nam nhân trung niên nhìn chằm chằm vào Lâm Ngư, mắt đỏ hoe, ngón tay run rẩy chỉ về phía cậu, giọng nghẹn ngào:
"Ngư ca nhi... Là con phải không?"
Lâm Ngư bỗng chốc sững người, tay cầm trống bỏi cũng rơi xuống đất, thì thào gọi: "Cha?"
Nam nhân trung niên vội vàng gật đầu, giọng run run: "Là cha, là cha đây! Ngư ca nhi, con có khỏe không?"
Lâm Ngư vội vàng chạy tới, nhưng khi sắp nhào vào lòng người trước mặt, cậu lại chững lại. Nhìn nam nhân trước mắt vận toàn thân tơ lụa quý giá, cậu bỗng cảm thấy xa lạ.
Cha cậu không phải thế này...
Trước kia cha luôn mặc áo dài vải thô trên tay cầm sách, mỗi lần nhìn y đều mang theo nụ cười ôn hòa. Nhưng bây giờ, nam nhân này xa lạ quá, khiến cậu có chút do dự.
Lâm Ngư đứng sững lại ngơ ngác nhìn người trước mặt, giọng khẽ run:
"Ông... thật là cha ta?"
"Là cha, là cha đây!" Lâm Thư Viễn xúc động nói, mắt đỏ hoe. "Cha còn có thể nhìn thấy con, thật là tốt quá! Cha nghe nói năm đó phủ Thịnh Vượng gặp đại hạn, còn tưởng rằng con không còn nữa. Không ngờ... không ngờ lại có thể gặp lại con! Ngư ca nhi, con đã lớn thế này rồi."
Lâm Thư Viễn nhìn tiểu ca nhi của mình, trong lòng trăm mối xúc động, Lâm Ngư lớn lên giống hệt nương nó... Nhớ lại những năm tháng xa cách, ông ta muốn đưa tay chạm vào Lâm Ngư...
Nhưng chưa kịp làm gì, Lâm Ngư đã lùi lại một bước, nước mắt rơi xuống.
"Nếu ông đã biết chuyện đại hạn ở phủ Thịnh Vượng, vậy tại sao đến tận bây giờ mới xuất hiện?" Giọng Lâm Ngư nghẹn lại, nhưng từng chữ đều chất chứa nghi vấn.
Chuyện đại hạn đã xảy ra gần hai năm trước. Ông ta rõ ràng biết, vậy tại sao đến giờ mới tới?
Lâm Thư Viễn khẽ mở miệng, nhưng rồi lại không nói được gì, cuối cùng chỉ thở dài: "Cha cũng có nỗi khổ của mình..."
Bình luận