Chương 104: Béo bảo bảo đã tới!
Trong phòng, Triệu Nguyệt Nguyệt ngồi bên cạnh bồi Lâm Ngư, lúc thì hỏi có khát nước không, lúc lại hỏi có đau lắm không. Không bao lâu sau, Tang Nương cùng Hà đại nương cũng tới, Triệu Nguyệt Nguyệt là cô nương chưa chồng, liền bị sai ra ngoài nấu nước.
Ngụy Thanh Sơn vội vàng đánh xe la chạy như bay, đến nhà bà đỡ, hắn đập mạnh lên then cửa, gọi người dậy. Bà đỡ tuổi đã ngoài năm mươi, sáu mươi, mặc y phục còn chưa chỉnh tề, đã bị hắn giục đến mức chưa kịp hoàn hồn.
Bà đỡ vừa bực vừa buồn cười, nói:
"Vội cái gì chứ! Giờ này còn chưa sinh đâu, nào có nhanh vậy!"
Dẫu bà đỡ nói thế, Ngụy Thanh Sơn vẫn vội vã đỡ bà lên xe, đánh xe lao đi như gió. Xe la xóc nảy đến mức suýt làm bà đỡ rớt xuống, bà hốt hoảng kêu lên:
"Ngụy lão bản! Lần đầu làm cha thì cũng không cần gấp đến thế đâu!"
Nhưng Ngụy Thanh Sơn thật sự gấp, hắn sợ Lâm Ngư có chuyện gì.
Chạy một mạch về đến nhà, vừa bước vào phòng, thấy Tang Nương cùng Hà đại nương đã có mặt, bà đỡ nhìn sơ qua rồi nói:
"Ha, còn sớm lắm!"
Ngụy Thanh Sơn lần đầu làm cha nên không có chút kinh nghiệm nào, chỉ biết đứng một chỗ lo lắng. Hà đại nương liền sai Triệu Nguyệt Nguyệt nấu hai bát trứng gà đường đỏ, một bát cho bà đỡ, một bát cho Lâm Ngư ăn. Triệu Nguyệt Nguyệt nhanh chóng làm theo.
Bà đỡ vừa ăn trứng gà trong lòng vừa thấy vui vẻ, tự nhủ lát làm việc cũng phải chú tâm hơn mới được.
Bà đỡ ăn xong, liền ở trong phòng chăm sóc Lâm Ngư. Ngụy Thanh Sơn thì sốt ruột đứng ngoài đi tới đi lui, chờ mãi đến khi trời hửng sáng trong phòng mới có động tĩnh.
Hà đại nương gọi Triệu Nguyệt Nguyệt mau bưng nước ấm vào nhà chính. Bên trong vang lên tiếng rên khẽ của Lâm Ngư, Ngụy Thanh Sơn nóng nảy định chạy vào thì bị Hà đại nương đẩy ra:
"Đừng vào thêm phiền!"
Đến gần sáng, trong phòng bận rộn rối ren, nước ấm từng chậu từng chậu được đưa vào. Ngụy Thanh Sơn ở bên ngoài thấp thỏm không yên. Cuối cùng, khi trời vừa tờ mờ sáng, trong phòng vang lên tiếng khóc oe oe non nớt của trẻ con.
Hà đại nương vui mừng hô lên: "Sinh rồi, sinh rồi! Là tiểu ca nhi!"
Bà đỡ bế đứa trẻ lên xem, thấy tiểu gia hỏa này da dẻ trắng nõn, không giống những đứa trẻ con nhà nghèo mới sinh ra đã đen nhẻm, gầy nhom. Giữa trán còn có một nốt ruồi son nhỏ, quả thật là đứa trẻ được nuôi dưỡng rất tốt.
Nhưng bà đỡ thầm thở dài một hơi. Sinh ra tốt thế này, vậy mà lại là ca nhi...
Bà đỡ đã đỡ đẻ cho không biết bao nhiêu gia đình ở thôn quê. Nếu sinh được tiểu tử, tiền thưởng sẽ nhiều hơn, còn nếu là ca nhi hay nữ nương, nhiều nhà keo kiệt liền trả ít đi một chút. Đặc biệt là những nhà sinh liền mấy đứa ca nhi hay nữ nương, bạc đưa còn keo kiệt hơn nữa.
Ngụy Thanh Sơn vội vã chạy vào, thấy Lâm Ngư đã mệt đến ngủ thiếp đi. Tiểu gia hỏa cũng không khóc nữa, ngoan ngoãn nằm bên cạnh cha nhỏ của mình. Ngụy Thanh Sơn nhẹ nhàng vén tã lót xem, trong lòng vui mừng khôn xiết, liền móc ra một thỏi bạc đưa cho bà đỡ.
Bình luận