Chương 102: Trương gia thực là bỉ ổi!
Trương bà tử thấy Lâm Ngư rõ ràng không muốn, sắc mặt có chút sa sầm nhưng cũng không tiện nói gì, liền đứng dậy rời đi.
Triệu Nguyệt Nguyệt được bà ta coi trọng đã là may lắm rồi, thế mà Lâm Ngư lại chướng mắt nhà bà? Chẳng qua chỉ là kẻ quê mùa lên trấn trên thuê cửa hàng buôn bán mà thôi! Trong khi nhà bà đã hai đời sinh sống ở trấn trên, mở tiệm dầu mè, cửa hàng với sân đều là sản nghiệp tổ tiên để lại.
Lâm Ngư kia dựa vào cái gì mà khinh thường nhà bà?
Ngày thường, Trương bà tử cũng không dám đắc tội với Lâm Ngư, vì tiệm bánh bao của cậu không ít lần đều đến mua dầu mè của nhà bà. Nhưng hôm nay bị cậu từ chối thẳng thừng, bà ta không khỏi cảm thấy nghẹn một bụng tức giận.
Về đến nhà, Trương bà tử trông thấy đại nhi tức đang dỗ hài tử, lửa giận không chỗ phát liền trút sang nàng ta:
"Nó có khóc đâu mà ôm làm gì! Không thấy trong nhà bao nhiêu việc còn chưa làm xong sao."
Bà ta vừa quát một tiếng, đứa bé đang mơ màng ngủ trong lòng nương liền giật mình tỉnh dậy, oa oa khóc lớn. Đại nhi tức vội vàng dỗ con, ôm hài tử sang một bên.
Nàng ta nhìn sắc mặt khó chịu của mẹ chồng, nàng liền đoán được ngay bà ta vừa ăn nói không thông suốt ở chỗ Lâm Ngư.
Chuyện này còn lạ gì nữa?
Chẳng qua là mẹ chồng nàng đỏ mắt trước việc làm ăn của tiệm bánh bao, muốn để nhị thúc cưới Triệu Nguyệt Nguyệt. Mẹ chồng nghĩ Lâm Ngư sẽ truyền nghề cho muội muội, sau khi muội muội gả đến, thì lúc đó nhà bà cũng có thể mở tiệm bánh bao tương tự như vậy.
Về phần Trương bà tử, thì bà càng nghĩ càng tức, ban đầu cho rằng hỏi cưới một nữ nương nông thôn chẳng qua chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, ai ngờ Lâm Ngư lại không biết điều như vậy!
Hừ, nếu không phải vì ham tay nghề làm bánh bao của Lâm Ngư, bà ta nào thèm để nhi tử cưới một cô nương nhà quê chứ!
Nhà bà có cửa hàng ở trấn trên, nhi tử của bà lại từng đọc mấy năm sách, muốn tìm một nữ nương tốt há có thể khó khăn sao?
Trong khi đó, Lâm Ngư được Ngô nương tử đỡ vào phòng. Ngô nương tử cũng không biết Trương bà tử vừa nói gì, bởi lúc đó nàng còn bận cán bột làm vỏ bánh bao.
"Lâm phu lang, đừng để ý đến bà ta làm gì."
"Ừm, ta biết." Lâm Ngư gật đầu, sau đó dặn: "Ngô nương tử, đem bó rau dại kia băm nhỏ, trộn thêm chút muối rồi cho vào nhân bánh đi."
"Được!"
Ngô nương tử cầm bó rau dại lên xem, vừa nhìn liền nhíu mày: cái gì mà rau dại chứ, chẳng qua chỉ là một nắm cỏ héo úa, không còn chút sức sống. Đem thứ này tặng người ta cũng không biết xấu hổ! Nàng dứt khoát băm nhỏ rồi ném thẳng vào chuồng gà, chẳng đáng để đem nấu ăn.
.....
Giữa trưa, khi đang nghỉ trong phòng, Lâm Ngư liền kể chuyện ban nãy cho Ngụy Thanh Sơn, giọng điệu có chút bực bội.
"Ta mặc kệ nhà bà ta giàu có cỡ nào, là tơ lụa hay bạc vàng đầy kho, nhưng với tính tình như vậy, ai gả vào nhà đó cũng sẽ khổ cả đời thôi! Còn dám nhắm vào Nguyệt Nương nữa chứ, hừ!"
Bình luận