Chương 100: Sợ là không phải trộm đồ vật
Giữa trưa tiệm bánh bao đã đóng cửa, mọi người tìm chỗ mát mẻ ngồi trong sân ăn cơm. Trời vẫn còn nóng, nên dạo này Lâm Ngư rất thích ăn rau trộn hồ dưa, vị giòn giòn mát lạnh sảng khoái. Ngụy Thanh Sơn biết phu lang thích, nên hay mua về cho cậu ăn.
Thạch Tiểu Liễu uống một ngụm chè đậu xanh ướp lạnh, thoải mái thở ra một hơi:
"A, thật đã quá!"
Lâm Ngư gắp một miếng đồ ăn, chợt nghe thấy tiếng la hét bên ngoài, cậu cau mày hỏi:
"Phương Thủy Tử lại đánh Cẩu Oa à! Ta ngồi trong sân mà còn nghe rõ mồn một."
"Dạ, chỉ biết kiếm chuyện với thằng bé thôi." Thạch Tiểu Liễu tiếp lời, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn. Nhóc thật có phúc mới gặp được Ngụy thúc và Lâm tiểu ma, đều là những người tốt.
Chủ tiệm đánh chửi tiểu nhị vốn chẳng phải chuyện lạ. Nếu như gặp phải chủ nhân không tốt, mỗi ngày làm trâu làm ngựa còn không đủ cơm ăn, khổ không kể xiết. Nếu nhóc mà gặp phải loại chủ nhân như thế, có bị đánh cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Cũng do nhà nhóc không có tiền, nên nhóc không thể lựa chọn, cũng không thể bỏ đi.
Càng nghĩ, Thạch Tiểu Liễu càng thấy Lâm Ngư đối xử với mình thật tốt. Làm tiểu nhị mà sung sướng thế này, đúng là cầm đèn lồng đi khắp nơi cũng chẳng tìm được. Chủ nhân ăn gì, nhóc được ăn nấy, trong nhà chưa từng thiếu thức ăn ngon. Việc làm thì không nặng nhọc, bạc lại trả nhiều, thật sự là phúc phần lớn.
Nhìn Lâm Ngư một hồi, Thạch Tiểu Liễu không nhịn được cười, mắt cong cong.
Lâm Ngư thấy vậy cũng cười: "Sao thế! Mau ăn cơm đi."
Thạch Tiểu Liễu chớp chớp mắt, cười nói:
"Tiểu ma ơi! Người thật tốt."
Lâm Ngư lắc đầu cười, rồi bảo: "Ăn mau đi. Trong nhà còn bánh bao không? Một lát nữa mang cho Cẩu Oa một cái, kèm thêm chén chè đậu xanh."
"Dạ!"
Thạch Tiểu Liễu đem đồ ăn đến thì thấy Cẩu Oa đã ăn một cái bánh ngô, do Kim lão bản bên hàng tạp hóa cho. Nhìn cái bánh ngô vừa cứng vừa khô kia, Thạch Tiểu Liễu không nhịn được nhíu mày, tiện tay đưa chén chè qua: "Này, uống nước đi."
Cẩu Oa ngồi dưới nắng cả buổi, mặt đỏ bừng vì nóng, tay nhận cầm chén chè liền ừng ực uống sạch. Thạch Tiểu Liễu nhẹ nhàng đá cậu nhóc một cái, bĩu môi nói: "Này, ngươi ngốc thật đấy! Không biết tìm chỗ râm mát mà ngồi à?"
Cẩu Oa lúc này mới lật đật kéo mình vào mép tường, núp dưới bóng râm. Cậu nhóc cũng nhận ra Thạch Tiểu Liễu là tiểu nhị của tiệm bánh bao, thấy Thạch Tiểu Liễu đưa bánh bao qua liền ngạc nhiên hỏi:
"Cái này... cho ta sao?"
"Ừ! Lâm tiểu ma nhà ta bảo mang cho ngươi đó."
Cẩu Oa cầm lấy bánh bao nhưng không ăn, mà nhét thẳng vào trong áo. Cậu nhóc ngẩng đầu hỏi: "Chủ nhân ngươi có đánh ngươi không?"
"Đánh ta làm gì? Lâm tiểu ma mới không bao giờ đánh ta đâu."
"Vậy... ngươi có được ăn bánh bao không?"
Bình luận