🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 13: 🍑Chương 13: Hôn Rồi Lại Hôn🍑

Thời điểm Lục Diễm tỉnh lại ngoài cửa sổ, đã là chạng vạng.

Huyệt Thái Dương căng chặt, đầu óc quay cuồng, hắn không thích loại cảm giác không chịu khống chế này.

Bên cạnh bay tới hơi thở ấm áp mang theo hương sơn chi mềm nhẹ, hắn phục hồi tinh thần lại, lòng bàn tay dán lên da thịt mềm mại, hắn nghiêng đầu, đập vào mắt chính là đôi môi bị chà đạp yêu thương hơi sưng, đầu vai gầy yếu phiếm hồng, không khó tưởng tượng dưới chăn là thân thể xuân sắc trần như nhộng.

Đôi mắt chìm xuống chăm chú nhìn dung nhan đang ngủ, đây là dấu hiệu bị dã thú chà đạp, hắn nhẹ nhàng đứng dậy, xuống giường, chuẩn bị hướng phòng tắm đi tới bước chân lại dừng lại, tùy tiện tròng lên kiện áo thun, ngồi ở sô pha cạnh giường.

Mắt đào hoa chưa che đậy nhìn người bọc chăn trên giường, híp híp mắt chờ cô tỉnh lại.

Trình Niệm Niệm tìm không được nguồn nhiệt bên người, giật mình một tiếng mở to mắt, không kịp hồi tưởng mình đang ở đâu, một tầm mắt mãnh liệt phóng tới.

Quay đầu thấy Lục Diễm ngồi trên sofa ở cách đó không xa nhìn mình, đáy mắt lây dính tà khí ám dục tùy ý, không bỏ qua.

Đột nhiên ngồi dậy mang theo chăn cũng trượt xuống vài phần, ký ức mơ hồ bị lăn lộn đau nhức kích thích, chuyển hướng nhìn đến người ngồi ở chỗ kia trong lòng một trận chua xót, ủy khuất giấu không được hiện ra bên ngoài, mắt hạnh tức khắc hơi nước tràn ngập lã chã chực khóc.

Lục Diễm nhìn người nhỏ trên giường, lồng ngực bên trái hung hăng lướt qua cảm giác ngứa, trong lòng chỗ mềm mại nhất bị nghiền qua, thở dài, đứng dậy đi đến mép giường, kéo chăn gói kỹ lưỡng cơ thể trắng tuyết bị lộ ra ngoài, nhẹ nhàng đem người bế lên, ngồi xuống ôm ở trên đùi chính mình.

Cô gái nhỏ thật sự ủy khuất, hàng mi tinh tế nhăn lại, môi sưng đỏ chu lên, đôi mắt một mảnh nước mắt lưng tròng, vài giọt nước mắt lăn xuống phía dưới.

Lục Diễm ý cười trầm thấp lan ra yết hầu, vòng lấy sau thắt lưng, vững vàng giam cô vào hai tay mình, cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ tội nghiệp, như thế nào khóc vẫn đáng yêu như vậy.

Giơ lòng bàn tay ấm áp lau đi khóe mắt dính nước.

"Niệm Niệm...", Vỗ nhẹ phía sau lưng.

"Không khóc, ngoan...", Ngữ khí ôn nhu cực kỳ.

"Không khóc... Niệm Niệm"

Kiên nhẫn lau đi hơi nước trên mặt, khẽ vuốt.

Âm thanh nức nở không thấy dứt, đầu ngón tay lướt qua đuôi mắt đỏ lên gương mặt phiếm đỏ, nhịn không được cúi đầu,càng dựa càng gần.

Mềm nhẹ hôn lên đôi mắt hơi ẩm, mí mắt run rẩy, một đường đi xuống phía dưới, khẽ hôn nhẹ lên môi.

"Niệm Niệm...", hắn gọi tên cô chứa đầy lưu luyến cùng tham luyến.

Từng câu từng chữ trấn an một tia bất an trong lòng cô, môi mỏng ngừng ở gang tấc, tựa trán lên trán cô mặt đối mặt nhì đôi mắt sương mù ngây thơ, lông mi chạm nhau, "Niệm Niệm cùng anh ở bên nhau được không?".(Má ơi quấn quéo🤤)

Môi mềm mại như gián vào nhau chừa lại khe hở nhỏ nhẹ nói, "Không cho nói không", mắt đào hoa đen như mực tàu hiên lên một tia sủng nịch.

Trình Niệm Niệm bị mê hoặc, như muốn chết chìm ở trong ôn nhu sâu thẳm của hắn, trầm luân, nâng cằm, mở môi đỏ, cọ cọ lên môi mỏng của hắn.

Giây tiếp theo, hô hấp nóng rực áp xuống , môi dán môi, cọ xát, nuốt vào tiếng đồng ý "Vâng".

Cánh tay ở sau thắt lưng buộc chặt, cánh môi mỗi một tấc đều bị liếm qua, vuốt ve mút môi dưới, đầu lưỡi đi vào đảo qua hai bài hàm răng.

"Niệm Niệm...", Liếm một chút.

"Niệm Niệm ngoan...", Hôn một chút.

Đầu lưỡi tinh tế lướt qua răng cùng, "Ngoan... Há mồm...", Tham lam muốn hôn đến càng sâu.

Bị lừa gạt, khẽ mở răng.

Răng bị cạy ra, hắn gấp không chờ nổi thăm dò đi vào, hàm nuốt xuống nước thơm hương, câu lấy cái lưỡi phấn nộn, nhảy nhót tương triền.

Lưỡi bị mút đến tê dại, bị bắt nuốt nước miếng lại không cẩn thận liếm tùy ý quét qua làm cho đầu lưỡi như muốn dính vào nhau, nụ hôn càng thêm sắc tình, hút rồi lại hút.

"Ưm...", Nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ kháng nghị, đôi tay đẩy đẩy đè ở trước ngực.

Lục Diễm lúc này mới buông tha, rời khỏi, mang ra một tia chất lỏng trong suốt cúi đầu, mắt hạnh xinh đẹp khuôn mặt nhỏ mang theo màu đỏ, kiều mị mê người, Lục Diễm lòng vốn đã mềm lại thành nát nhừ, lại dán lên môi mềm mại.

Đầu lưỡi lau qua mỗi một tấc hàm chứa nơi mà hắn tâm tâm niệm niệm, ôn nhu mà hôn.

"Niệm Niệm...", tiếng nói nỉ non.

Nụ hôn một chút, lại một chút, cũng chính là không buông tay.

-----------------------

31/8/2020

Mẹ ơi hôn thôi mà!! Nóng vãi...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...