🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 35: Chương 35

Ta lo lắng nàng vì hận ta mà không giữ lại đứa bé.

Nhưng nàng lại bình tĩnh đến không ngờ, không còn rơi vào những cảm xúc bi thương sợ hãi như trước, trái lại bắt đầu sắp xếp công việc trong Tiêu Lan cung, dường như thật lòng muốn bảo vệ đứa bé.

"Bệ hạ, Tống phi nương nương đã cho người canh giữ Nguyệt tần, có cần thuộc hạ ——"

"Chuyện của A Hà, nàng muốn làm gì thì cứ mặc nàng, đừng chọc giận nàng nữa. Hơn nữa, dù trẫm không ra tay, Tống Mẫn cũng tuyệt đối không tha cho Từ Nguyệt Nhi."

Dần dần, hai cha con họ đứng ở hai chiến tuyến đối nghịch.

Đây cũng là điều ta mong muốn.

Chỉ có như vậy, ta mới có thể đưa nàng ra khỏi Tống phủ đang chìm trong vũng lầy tội lỗi, bảo vệ nàng bình an.

Nhưng ta cũng không ngờ, nàng lại chọn tự tay vạch trần tội trạng của cha nàng ngay trên triều đình.

Rõ ràng có vô vàn con đường để đi, người con gái dịu dàng này cuối cùng lại chọn con đường không để lại chút đường lui nào.

Chắc chắn là lưỡng bại câu thương, không còn đường lui.

A Hà ngày càng tiều tụy héo mòn, sức sống dường như không thể cứu vãn mà dần dần lụi tàn.

Ta không tin thần phật, nhưng vì nàng mà lên núi cầu nguyện, lấy mạng ta, đổi lấy chúng ta bên nhau trọn đời.

Dường như lời cầu nguyện đã ứng nghiệm, ta dường như chia sẻ bệnh tật với nàng, quan hệ của chúng ta cũng dịu lại đôi chút.

Đêm nào ta cũng ở bên nàng, mỗi khi nàng chìm vào cơn ác mộng, vô thức giãy dụa, ta lại đưa tay ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng, an ủi nàng.

Nàng sẽ dần dần bình tĩnh rồi chìm vào giấc ngủ, có một lần, ta nghe rõ tiếng nàng nói mê, nàng gọi: "Diễm ca ca."

Ta không lên tiếng, ta sợ phá vỡ khoảnh khắc êm đềm này.

Chỉ cần nàng dựa dẫm vào ta, vậy là đủ rồi.

Ban ngày khi nàng tỉnh táo, ta thường đến thăm nàng: "A Hà, quên quá khứ đi có được không? Từ nay về sau chúng ta hãy sống thật tốt bên nhau nhé."

Nàng thản nhiên đáp: "Được."

22

Một ngày trước khi Tống Mẫn bị hành hình, A Hà nhất quyết đòi đi thăm ngục. Ta bị nàng ngăn lại ngoài cửa ngục, lòng tràn đầy bất an.

"Nương nương nôn ra m.á.u rồi! Mau gọi người tới!"

Ta xông vào, bế thốc nàng lên: "Mau truyền thái y!"

"Hoàng hậu... long thai trong bụng... e rằng đã không còn, hơn nữa, sau này Hoàng hậu e là cũng không thể mang thai được nữa."

Từng lời như ngàn mũi d.a.o cứa vào tim ta.

Ta đã cướp nàng khỏi người nàng yêu, hại c.h.ế.t mẹ nàng.

Ta đã phụ lời thề, cưỡng ép nàng, lại còn không tránh khỏi sự kiêng dè của bậc đế vương, lén bỏ xạ hương vào hương liệu ban cho nàng.

Ta đố kị nàng trong lòng vẫn luôn hướng về Tiêu Diễm, nhẫn tâm giam cầm nàng nơi tối tăm ba tháng ròng, giày vò ý chí nàng, ép nàng phải học cách sợ hãi và phục tùng.

Có lẽ ta đã quên mất vị cô nương mà ta đem lòng ái mộ thuở nào đã từng rực rỡ và tươi đẹp đến nhường nào.

Ta ôm nàng vào lòng, đau đớn khôn nguôi: "A Hà, là trẫm có lỗi với nàng, nàng muốn trẫm bù đắp thế nào?"

"Thần thiếp muốn Tiêu Diễm."

 

Ta không nên hỏi câu ấy, khoảnh khắc ấy đau đớn thấu tận tâm can, ta ho ra máu.

Bất chợt, nàng thoi thóp nói: "Thần thiếp mệt mỏi rồi, muốn về quê mẹ ở huyện Đàm Thủy thăm thú một chút."

Mắt ta nhòa lệ, cúi đầu đặt môi lên tóc nàng: "Vậy A Hà có trở về không? "

“Đừng bỏ trẫm lại, có được không?”

 "Được không?"

Ta khẩn cầu nàng hết lần này đến lần khác, ôm nàng càng lúc càng chặt, nhưng nàng vẫn không đáp lại ta.

 

Ngày nàng đi, ta không tiễn nàng.

 

Ta ngồi trong Tiêu Lan cung suốt một ngày, cho đến tận đêm khuya.

Khi ấy nàng đã hỏi: "Người không lạnh sao?"

Lạnh chứ, vẫn luôn rất lạnh.

Nhưng ta chưa từng nói với nàng, chính nàng là người mang đến hơi ấm cho ta

Ba năm ta đánh cắp được, hóa ra chỉ là một giấc mộng đẹp. 

Ta bước ra khỏi Tiêu Lan cung, phía sau, cung điện chìm trong biển lửa.

Mẫu phi, A Hà, tất cả đều đã rời xa ta mãi mãi.

Giờ đây, giấc mộng cũng nên kết thúc rồi.

(Hết)

Ngoại truyện Một năm sau.

Nam Cung nhận mật chỉ của Hoàng thượng, đến tận Núi Thiên Cơ cung thỉnh phu nhân Chưởng môn vào cung yết kiến, nào ngờ lại bị cự tuyệt.

Hắn chỉ nhận được một chiếc trâm vàng, được dặn mang về phục mệnh.

Hắn còn muốn đôi co thêm, nhưng biết rõ vị quân vương trong cung đã chẳng còn bao nhiêu thời gian, đành ngậm ngùi quay về bẩm báo.

Gió núi thoảng qua, Tống Thiển Hà đứng lặng, đưa mắt nhìn theo cỗ xe ngựa khuất dần nơi xa.

Tiêu Diễm khoác áo choàng cho nàng, nắm lấy tay nàng dịu dàng nói: "A Hà, mọi chuyện đã qua rồi."

Đột nhiên, Tống Thiển Hà cúi đầu ho sù sụ.

Bệnh phổi của nàng mãi không thuyên giảm, ngay cả Đàn Việt Tông sư cũng bó tay.

“Tháng sau, chúng ta cùng nhau du ngoạn, tiện thể tìm kiếm danh y khắp nơi, nàng thấy sao?"

"Được, chúng ta hãy trân trọng từng khoảnh khắc, cùng nhau ngắm nhìn non sông gấm vóc, nhật nguyệt tinh tú, cho đến khi -"

"Đừng nói gì cả." Tiêu Diễm ôm nàng vào lòng, như thể dồn hết sự dịu dàng của cả cuộc đời.

Bên kia, trong cung điện, hương thuốc thoang thoảng.

Một nam tử tuyệt sắc buông xõa mái tóc đen, tựa người trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tiêu Vân nhắm mắt nghỉ ngơi, phía dưới là cả Thái y viện đang quỳ gối.

Nam Cung quát lớn: "Một lũ vô dụng, các ngươi đều muốn mất đầu sao?"

Tiêu Vân mở mắt, thản nhiên nói: "Thôi được rồi, ồn ào làm trẫm đau đầu, bảo bọn họ cút đi."

"Bệ hạ, độc đã ngấm vào phổi, người có biết là ai hạ độc không?"

Tiêu Vân cười, tay mân mê cây trâm vàng, bao năm qua, cây trâm vẫn sáng bóng như xưa.

"Nam Cung, A Hà trông ra sao?"

"Đến lúc này mà Bệ hạ vẫn còn quan tâm -"

"Nói."

Nam Cung đành cứng rắn đáp: "Chưởng môn phu nhân trông ốm yếu bệnh tật, sắc mặt trắng bệch, cũng giống như Bệ hạ vậy."

Tiêu Vân bỗng bật cười, chiếc trâm này như đang nhắc nhở hắn.

Những lời nàng nói với hắn, cuối cùng cũng có một câu là thật.

"Bệ hạ nói không muốn lìa xa thần thiếp, được thôi, vậy cùng nhau xuống địa ngục đi."

Hắn chìm vào hồi ức, khóe môi nở nụ cười.

Thật thật giả giả, giả giả thật thật, yêu hay hận thì đã sao, dù gì cũng hơn là bị bỏ rơi.

(Hết)

 

 

 

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
154
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
49
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
457
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
750
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
233
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
111
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...