Chương 46: Tới cửa
Thật ra mấy thứ này mỗi một món đều không rẻ, nhưng lần đầu tiên tới cửa cũng tuyệt đối không thể hàm hồ ứng phó, Hạ Nhai nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ có thể vận dụng tấm thẻ vợ của Hạ Thanh đưa cho mình.
"Anh, anh lấy đâu ra tiền vậy?"
"Mấy thứ này không tốn bao nhiêu tiền, đừng lo lắng."
Nhưng mà cô cảm thấy Hạ Nhai khẩn trương như vậy thật là cực kỳ đáng yêu, cô nhịn không được đi qua nhân lúc anh không chú ý đã nháy mắt ôm lấy eo anh: "Như vậy đi, em với anh luyện tập một chút rồi anh hãy đi vào, như vậy anh sẽ không khẩn trương nữa!"
Mẹ Đường tuy rằng ngoài miệng nói là tức giận, nhưng trong thực tế vẫn dậy thật sớm đi chợ mua thức ăn, gà vịt thịt cá đầy đủ mọi thứ, ăn Tết cũng không đến mức này.
Buổi sáng Đường Miên nhận được điện thoại của Hạ Nhai đi xuống lầu đón người, lúc xuống lầu cô còn nghĩ đợi lát nữa phải dắt anh đi mua rượu và thuốc lá cùng vài thứ linh tinh khác mang đến, kết quả lại thấy tiểu chó săn mặc một thân tây trang hai tay xách đầy quà cáp, đứng ở cửa.
Đường Miên vẫn là lần đầu tiên thấy Hạ Nhai như vậy, ngẫm lại trước kia cho dù có chuyện gì anh vẫn luôn giữ bộ dáng băng tuyết trên Thái Sơn, không hề đổi sắc, cô chưa từng thấy anh như vậy bao giờ.
Tới cuối tuần, Đường Miên thật ra còn có chút mơ hồ, đầu tuần mới vừa nói chuyện này, cuối tuần đã đến nhà thăm hỏi.
Đường Miên đơn giản nhìn lướt qua, thuốc lá và rượu trái cây, tổ yến, trên cơ bản nhu cầu của cha mẹ đều chăm sóc tới, hơn nữa đóng gói sang trọng vừa nhìn đã biết không rẻ.
Hạ Nhai gắt gao nắm tay nhỏ của Đường Miên, đi đến trước cửa nhà của Đường Miên mới dừng bước chân: "Chờ một chút."
"Không có." Hạ Nhai đem tất cả đồ vật xách bằng một tay, một cái tay khác kéo Đường Miên đi lên lầu.
Edit: Vũ Quân
Mà trong thời gian sống một mình anh vẫn luôn đem tấm thẻ kia nhét trong chỗ sâu nhất của ngăn kéo, cho dù khó khăn cũng không muốn chạm vào... Cho tới bây giờ anh có chuyện quan trọng hơn cả so với việc bảo vệ tôn nghiêm của mình.
Tây trang trên người Hạ Nhai là kiểu dáng đơn giản kinh điển nhất, trong trắng ngoài đen, ở trên người người khác sẽ không hề đặc sắc mặc lên người anh lại càng cao gầy đĩnh bạt, anh không đeo caravat, chỉ đem nút thắt hoàn chỉnh đóng lại, đã là anh tuấn bức người, đứng ở khu dân cư cũ giống như một vị vương tử lạc đường.
Đường Miên đều kinh ngạc: "Sẽ không lại trộm đi làm thêm chứ!?"
"Ngây ngốc ở đó làm gì vậy?" Hạ Nhai mở miệng, mới làm Đường Miên trở lại hiện thực, chỉ thấy anh sải bước đi đến trước mặt cô, quơ quơ bao lớn bao nhỏ trên tay: "Em nhìn xem mang mấy thứ này có thích hợp không?"
Lúc vừa nhận tấm thẻ kia trong lòng Hạ Nhai đã âm thầm thề đời này sẽ không dùng tiền của người đàn ông kia, đó là tôn nghiêm cuối cùng của anh.
Đường Miên sửng sốt, đã thấy Hạ Nhai buông tay cô ra đi lên trên nửa tầng lầu, lại đi trở về, vừa đi còn vừa hít sâu.
Bình luận