Chương 111: Phần Không Tên 112
Phàm Ngự dừng xe trước nhà An Tuyết Thần,cô vội vàng mở cửa chạy ra ngoài, một câu cũng không nói với anh. Anh nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi cô biến mất khỏi tầm mắt của mình mới thu hồi tầm mắt, tựa người vào ghế, thở dài một hơi, au đó khởi động xe rời khỏi nhà cô.
Vừa về đã nhìn thấy tiểu Niệm Ngự khoanh tay trước ngực, ngồi trên ghế salon suy nghĩ sâu xa. Anh nhìn cậu, thấy rất quen mắt, chẳng lẽ lúc mình suy nghĩ lại đẹp trai đến vậy sao? Anh đi tới ngồi bên cạnh cậu, liếc mắt nhìn.
Tiểu Niệm Ngự dãn mày nhìn người bên cạnh, sau đó nghiêm túc mở miệng: "Sao rồi?"
Phàm Ngự nhún vai, sau đó không nghĩ gì ngồi dựa vào thành ghé, yếu ớt nói: "Chẳng ra sao, giống như con nghĩ đấy. Tiểu tử, con phải nghĩ cách khác."
Tiểu Niệm Ngự lại nhíu đôi mày nhỏ nhắn, sau đó vuốt vuốt cái cằm xinh xắn của mình, thâm tư lục thự (nghĩ sâu tính kỹ), hít một hơi thật sâu, giống như ra một quyết định quan trọng, nhìn Phàm Ngự, lộ ra vẻ mặt nhỏ nhắn ngây thơ vô cùng lãnh khốc nói (cay nghiệt): "Xem ra, phải dùng khổ nhục kế rồi."
Phàm Ngự động mi nhìn tiểu Niệm Ngự, thật ra thì anh cũng muốn làm như vậy, phụ nữ sao? Đều là cảm tính. Nhưng rốt cục là sử dụng khổ nhục kế như thế nào để cho người thông minh như Tuyết Thần không phát hiện mà tháo gỡ khúc mắc đây?
Tiểu Niệm Ngự đột nhiên nghĩ, sau đó ghé sát vào tai Phàm Ngự nói mấy câu, Phàm Ngự liền cười ha hả tán thưởng. Đây chính là lần đầu tiên anh thực sự khen ngợi tiểu Niệm Ngự, thằng bé này còn kiêu ngạo một thời gian nữa, cho đến khi đạt được mục tiêu, nó có cảm nhận sâu sắc mình là một thần đồng.
Phàm Ngự nhìn tiểu Niệm Ngự, khóe miệng khẽ động cực kỳ mị hoặc: "Tiểu tử, nếu như thành công, nó đều là công của con."
Tiểu Niệm Ngự vỗ ngực đảm bảo: "Yên tâm, tôi diễn tất nhiên chuẩn, ngược lại tôi lo lắng cho ông thì có, nhất định phải diễn cho giống thật đấy, mama rất thông minh, ngàn vạn lần đừng để lộ sơ hở, bằng không, ông đời này cuãng đừng mong có được mama của tôi, lúc đó lại xuất hiện thêm một baba nữa, đừng trách mầm giống tốt đẹp này của ông không nhắc nhở."
Phàm Ngự vừa nghe đến tiếng baba, sắc mặt lập tức trầm xuống, u ám, sau đó thanh âm như Satan vang lên như nguyền rủa. "Nếu có một người như vậy, ta sẽ cho hắn biết thế nào là hối hận khi sống trên đời này." Vừa nói, ánh mắt vừa phóng ra tia lạnh đến run người, tiểu Niệm Ngự ở một bên cũng cảm nhận thấy hơi lạnh đó.
Tiểu Niệm Ngự hoàn toàn bị người đàn ông nguy hiểm này làm cho cảm động. Người baba này, thật không thể áp đảo được. Tiểu Niệm Ngự bắt đầu có chút bội phục Phàm Ngự, đây là một điều tốt.
Cứ như vậy, hai cha con gian tà này bắt đầu cố ý tạo ra một mưu kế. {Tg: An Tuyết Thần, ngươi sắp gặp tai ương sao, sao có cảm giác chẳng lành a.}
---------------------------------
Lúc này, An Tuyết Thần vừa về đến nhà là tréo ngay lên giường, nhìn trần nhà, trong lòng hoang mang, không biết làm sao. An Tuyết Thần rót một ly nước, uống vào ổn định tinh thần rồi từ từ tiến vào mộng đẹp. Chờ đợi một âm mưu trên trời giáng xuống đầu An Tuyết Thần. Có điều, cô sẽ rất hạnh phúc.
Bình luận