🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 60: 60

Chương 60: Họ Ngôn đến nhà

Trời!

Ngày mai thế giới đổi ngày sao?

Khi bọn họ còn ngạc nhiên, Lục Vân Trạm đã dìu Ngôn Tiểu An đi vào phòng ngủ rồi.

An Lan nhìn không có việc của cô, ánh mắt liếc nhìn đứa bé Thẩm Việt bế trong lòng, bước đi về phía Thẩm Việt, dưới ánh mắt sửng sốt của Thẩm Việt, đưa bàn tay ngọc ngà bế đứa bé trong lòng Thẩm Việt.

“ Đừng, sẽ khóc.....” Chữ “ khóc” này, Thẩm Việt còn chưa nói ra, chớp mắt một cái, đã phát hiện, đại minh tinh An Lan, giống như mang sẵn trong người tình mẹ, bế đứa bé cười hiền dịu.

trong lòng cô.

(

Trời......gặp ma rồi!

An Lan!

Nữ thần An Lan!

Thẩm Việt ba giây đưa ra quyết định: “ Khụ khụ.....có chuyện này, muốn hỏi tiểu thư An một chút.”

“ Hỏi đi.”

“ An tiểu thư, tôi muốn tặng cho cô món quà, không biết cô có đồng ý nhận không?”

Thẩm Việt vừa nói xong, Mộ Dung Túc và Ngụy Đồ Phong hai người đều giật nảy mình..........Thẩm Việt là muốn theo đuổi An Lan sao?

An Lan dửng dưng nói: “ Quà gì thế?”

“ Tôi tặng An tiểu thư một đứa con của chúng ta, có được không?”

Miệng Mộ Dung Túc và Ngụy Đồ Phong đã há to đến mức nhét vừa quả trứng......Thẩm Việt điên rồi?

Giở trò sau lưng An Lan sao?

Đôi môi đỏ của An Lan nhếch lên, lạnh lùng cười nói: “ xem ra Thẩm tiên sinh cũng là muốn có đồ đệ.” Nói xong lại tiếp tục, “ Muốn tôi sinh con cho anh, Thẩm tiên sinh cứ thử xem.”

Thử xem? Thử thế nào?

Mộ Dung Túc và Ngụy Đồ Phong hai người vẫn chưa khỏi ngạc nhiên.......Cái này, thử thế nào?

Thẩm Việt trên mặt vui vẻ: “ Được! An tiểu thử, Thẩm Việt tôi nhất định sẽ dùng toàn lực, để ‘ thử xem’.”

Dưới sự làm chứng của hai bạn thân ở hai bên, mặt Thẩm Việt xúc động đỏ bừng lên.

An Lan không tin........dùng toàn lực? Ha ha, cô muốn xem xem, anh ta “ dùng toàn lực” thế nào.

Không nói câu gì, An Lan muốn trả lại đứa bé vào lòng Thẩm Việt, cầm lấy túi xách trên ghế sofa, đi ra khỏi nhà họ Lục.

Người cao ngạo không ai bằng như Lục Vân Trạm, lại ở trước mặt cô và huynh đệ của mình, nói lời xin lỗi Ngôn Tiểu An, điều này chứng tỏ Lục Vân Trạm không phải chơi đùa với Ngôn Tiểu An.

Không giấu được vẻ vui mừng....người ngốc có phúc của ngốc, cô không hy vọng Ngôn Tiểu An giống như cô năm đó, lạc lõng cô đơn.

Sau khi An Lan đi, Lan Uyển lại có người đến,

Lục Vân Trạm vừa để Ngôn Tiểu An nằm lại trên giường trong phòng ngủ, còn anh ta xuống lầu, thì nghe thấy tiếng chuông cửa.

Lúc này, ai đến đây?

Mở cửa chính, người đứng ngoài cửa khiến hắn có chút ngạc nhiên.

“ Ngôn tiên sinh Ngôn phu nhân.”

Lạnh nhạt của Lục Vân Trạm, khiến ba mẹ Ngôn Tiểu An vừa vào cửa đã thấy có điều khác lạ.

Trước nay, Lục Vân Trạm chưa bao giờ xưng hô với bọn họ như vậy.

Đều nói Nam Lục Bắc Hứa, Lục Vân Trạm lúc nào cũng tôn trọng gọi vợ chồng họ là bác trai bác gái, cho đến hôm nay, thay đổi rồi, sự thay đổi này, khiến trong lòng vợ chồng Họ Ngôn có cảm giác bất an.

Ngôn Chi Tinh đi đằng sau ông bà Ngôn, cũng bước vào.

“ Vân Trạm.” Cô ta gọi một tiếng, nhưng ánh mắt Lục Vân Trạm không hề liếc nhìn cô ta, những lời tiếp theo của Ngôn Chi Tinh không thể bật ra được.

Cúi đầu, nhìn bộ dạng có phần đáng thương.

Trên sofa, Mộ Dung Túc và Ngụy Đồ Phong coi như không nhìn thấy, vẫn điềm tĩnh uống trà, thầm liếc nhìn trò hay trên người nhà họ Ngôn.

“ Khụ khụ..........” Ông Ngôn có chút ngượng ngùng ho lên hai tiếng, bà Ngôn lúc này mới tỉnh ngộ, vồn vã hỏi: “ Tiểu An sao rồi?”

Lục Vân Trạm lúc này mới dịu lại, giọng nói ôn hòa hơn chút: “ Cô ấy nằm trong phòng ngủ, sức khỏe không tốt.”

Sức khỏe không tốt, rốt cuộc chỗ nào không tốt, Lục Vân Trạm cũng không nói kỹ. Nếu như ông bà Ngôn thật sự có lòng, tự nhiên sẽ hỏi hắn.

“ Khụ khụ......Chi Tinh, sao con ngây ra thế, còn không đi thăm chị con xem?” Ông Ngôn nói.

Ngôn Chi Tinh sực tỉnh, vội vàng đi về phía phòng ngủ: “ Em đi xem chị thế nào.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...