🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 22: 22

Chương 22: Ngôn chi tinh gắp thức ăn cho cô

Trên bàn đều là sơn hào hải vị, nhưng cô lại nhớ đến món canh hầm của An Lan.

Ăn không biết ngon, Ngôn Tiểu An dùng đũa gắp gắp mấy hạt cơm, đút vào miệng. Bên cạnh chuyển đến giọng nói đầy sức sống của Ngôn Chi Tinh: “ Woa! Thím Phương nấu cơm vẫn ngon như thế!”

Nói xong, lại nói tiếp: “ Ba, mẹ, ba mẹ không biết, khi con ở Pháp, nhớ nhất ngoài ba mẹ ra, chính là tài nghệ nấu ăn của thím Phương.” Ngôn Chi Tinh từ nhỏ cùng lớn lên với Ngôn Tiểu An, cũng gọi ba mẹ Ngôn Tiểu An là ba mẹ rồi.

Ngôn Chi Tinh cả bữa cơm khen, Thím Phương đang bưng món mới lên, cười nheo mắt lại: “ Tiểu thư Chi Tinh thích ăn à, hôm nay ăn nhiều chút, tôi làm rất nhiều món cô thích ăn.”

“ Ai bảo chỉ có cháu thích ăn chứ, còn cả chị thích ăn nữa. Thím Phương sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia đấy chứ?”

“ Đúng đúng đúng, còn cả đại tiểu thư thích ăn nữa.”

Ngôn Tiểu An liếc mắt nhìn thức ăn đầy bàn, rồi lại cụp mắt xuống.

Cô thích ăn, trong nhà có người biết không?

“ Chị, ăn một miếng gà đi, em nhớ, đây là món chị thích ăn nhất.”

Miếng gà cay thơm đầy dầu đỏ, được Ngôn Chi Tinh gắp vào bát của mình, ánh mắt Ngôn Tiểu An liếc nhìn miếng gà đó..........đây là em thích ăn, không phải chị thích.

“ Tiểu An, tại sao không ăn? Tinh Tinh từ hôm qua đã nhắc con mãi, mau ăn đi. Đừng làm phật tâm ý của Tinh Tinh.” Bà Ngôn nói.

“ Con hôm nay dạ dày không thoải mái lắm........” Ngôn Tiểu An vừa mở miệng.

Ông Ngôn liền sa sầm mặt lại: “ Con có gì mà dạ dày không thoải mái chứ, lúc nhỏ ăn được uống được, ba là ba con, con bị bệnh dạ dày, ba không biết sao? Tinh Tinh ra ngoài ba năm, chẳng dễ gì mới về nhà, trong lòng nhắc con mãi, con kênh kiệu gì chứ?”

Bà Ngôn đứng dậy hòa giải: “ Được rồi được rồi, Tiểu An con đừng lãng phí tâm ý của Tinh Tinh nữa, dạ dày không thoải mái thì cũng phải ăn thức ăn, chỉ là một miếng thịt gà thôi mà.”

Trong miệng Ngôn Tiểu An đắng ngắt, nhìn ba mẹ của mình, không che giấu nổi thất vọng và đau lòng không nói ra thành lời được.

Ba, ba nói ba là ba con, từ nhỏ nhìn con lớn lên, có bị bệnh dạ dày hay không ba làm sao biết được. Thế ba có biết, con đã bị ung thư dạ dày gia đoạn cuối, con gái mà ba nhìn thấy từ nhỏ đến lớn sắp chết rồi không?

Mẹ, mẹ nói không thể lãng phí tâm ý của Chi Tinh, có điều chỉ là một miếng thịt gà, ăn rồi thì cũng sao chứ, thế mẹ biết, thực ra con không ăn cay không? Còn bây giờ mỗi ngày còn đều sống trong nơm nớp lo sợ, sống một ngày bớt một ngày không? Mẹ biết một miếng gà cay này khi ăn vào, dạ dày con sẽ đau đớn thế nào không?

Ngôn Tiểu An nhìn chằm chằm vào miếng gà cay trong bát, sau đó, chầm chậm đưa đũa, gắp lên, im lặng cho vào trong miệng.

Lục Vân Trạm hơi cau mày.... Ngôn Tiểu An hôm nay, có gì đó khác thường.

“ Được rồi, không muốn ăn thì đừng ăn.” Không biết vì sao, Lục Vân Trạm không kiềm chế được đã lên tiếng.

Trên bàn cơm, mấy đôi mắt cùng lúc ngoảnh đầu nhìn Lục Vân Trạm.

Khuôn mặt với làn da căng sáng được chăm sóc kỹ của bà Ngôn, tươi cười niềm nở: “ Vân Trạm, cháu đừng quan tâm, tiểu An tính tình tự do. Cháu đừng tức giận.”

Ngôn Chi Tinh cười gắp một miếng thịt cho Lục Vân Trạm: “ Vân Trạm, ăn đi, đừng giận chị nữa.”

Lục Vân Trạm có chút khó hiểu........Anh ta chỉ là đơn thuần không muốn người phụ nữ đó miễn cưỡng ăn thứ mà mình không thích, tại sâo mọi người lại cho rằng anh ta đang giận Ngôn Tiểu An chứ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...