🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 2: 2

Chương 2: Đây không phải điều cô muốn sao

“ Đây không phải là điều cô muốn sao?” Lục Vân Trạm nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Tiểu An: “ Cô không phải ép Tinh Tinh đi, là vì muốn điều này sao? Được! Tôi cho cô!”

Nói xong, bàn tay vô tình giữ chặt lấy vai của tiểu An, không chút thương xót, dạng hai chân cô ra, dưới ánh mắt hoảng sợ của Tiểu An, cơ thể đè xuống, cho vào trong người cô!

Lúc này, có người đi đi lại lại dưới hầm gửi xe, Lục Vân Trạm không hề để ý đến nước mắt và sự sợ hãi của Ngôn Tiểu An, chỉ cần nghĩ đến lời Tinh Tinh dặn dò anh ta, muốn anh ta phải đối xử tốt với chị cô ấy, là Lục Vân Trạm càng điên tiết hơn.

Còn cô ở phía dưới, trở thành đối tượng để anh ta trút giận.

..............

“ Tu........” Tiếng réo báo nước sôi đang đun trong bếp, đột nhiên réo lên.

Ngôn Tiểu An từ trên sofa bật dậy, cau mày lại, tại sao lại giống việc của ba năm trước chứ?

Cầm điện thoại nhìn thời gian---01:32.

Đêm nay....lại không về sao?

Do dự, cô gọi điện vào một số máy.

Điện thoại vang lên hai tiếng, có người nghe máy. Khóe miệng Ngôn Tiểu An lập tức nở nụ cười mừng rỡ: “ Alo, Vân Trạm, anh đang.........”

“ Tút tút tút tút........” Người ở đầu dây bên kia điện thoại, không nói câu gì, hờ hững tắt máy.

Nụ cười đang nở trên môi Ngôn Tiểu An, biến thành lạc lõng vô tận......nếu như không phải việc có liên quan đến công việc, đến thời gian nói với cô một câu, anh ta cũng không cho.

Ngôn Tiểu An ngồi đờ đẫn trên ghế sofa.......ba năm trước, sau khi anh ta làm chuyện đó với cô ở dưới hầm gửi xe, từ lúc đó trở đi, van ngày là thư ký làm việc cho anh ta, ban đêm là công cụ cho anh ta thỏa mãn dục vọng.

Cô và Ngôn Chi Tinh có nhiều nét giống nhau, cho nên, từ lúc đó, cô trở thành người thay thế của Ngôn Chi Tinh, là tình nhân không buồn nhìn của Lục Vân Trạm.

Cô cũng hiểu, nếu như không phải khuôn mặt cô gần giống với Ngôn Chi Tinh, cô cũng chẳng có cơ hội mà ở bên cạnh Lục Vân Trạm.

Ngôn Chi Tinh đi ba năm mà không có tin tức gì, chẳng ai liên lạc được với cô ấy.

Ba năm rồi, Ngôn Tiểu An chưa làm rung động tình cảm của Lục Vân Trạm, suy nghĩ để Lục Vân Trạm thích mình một chút, đó là điều khó có thể xảy ra.

Ngôn Tiểu An mang nỗi áy náy với Ngôn Chi Tinh, ba năm nay, Ngôn Tiểu An sống không hề thoải mái.

Một phương diện là áy náy, một phương diện là trong lòng hy vọng Lục Vân Trạm sẽ thích mình....dù cho, dù cho chỉ là thích một chút, thật đấy, cô không tham lam, chỉ một chút là mãn nguyện rồi.

Nhưng suy nghĩ này của cô, khiến cô tự cảm thấy nhục nhã..... Ngôn Tiểu An, mày quá bỉ ổi, không phải mày, Ngôn Chi Tinh sẽ không đi, Ngôn Chi Tinh đi rồi, mày cũng chẳng có được tình cảm của Lục Vân Trạm.........tóm lại, ba năm này, Ngôn Tiểu An sống mệt mỏi hơn ai hết.

Đối với khát vọng có được tình cảm của Lục Vân Trạm, áy náy đối với sự rời đi của Ngôn Chi Tinh.......những điều này xen lẫn vào nhau, trong lòng cô đầy mâu thuẫn giằng co nhau.

Ngôn Tiểu An cả đêm không ngủ, ngày hôm sau vừa đến công ty, một loạt những lời bàn tán xì xầm vang lên, như chĩa thẳng về phía cô.

“ Cậu xem tin tức chưa? Tổng tài lại đổi bạn gái mới rồi!”

“ Cậu cũng xem rồi à? Lần này là An Lan, là một nữ minh tinh nổi tiếng!......Này, cậu nói, tổng tài của chúng ta đa tình như thế, nhưng lại không chạm vào thư ký của tổng tài, thư ký Ngôn thảm hại quá, ở bên cạnh, mà tổng tài của chúng ta cũng ghét.”

“ Suỵt~đừng nói nữa, thư ký tổng tài đang đi về phía này đấy.”

Ngôn Tiểu An ưỡn thẳng lưng mà đi, giả vờ như không có chuyện gì, đi qua chỗ mấy người đó.

Mấy lời đó, cô đều nghe cả rồi.

Nhưng, thế thì có làm sao chứ?

Ba năm nay, những chuyện như thế này, cô đã nghe đến mòn tai rồi.....lẽ nào trách mắng những người này, là có thể bịt được mồm bọn họ lại sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...