🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 13: 13

Chương 13: Ngôn Chí Tinh sắp về

Đùa.......sao?

Việc này là đùa à......trong miệng Ngôn Tiểu An là một vị cay đắng.

Ánh mắt đờ đẫn nhìn không khí, cô nghe tiếng rạn nứt, giống như có thứ gì đó, đang ở trước mặt cô, từng chỗ từng chỗ nứt dần.

Lục Vân Trạm, trong mắt anh tôi bỉ ổi đê tiện như thế, bỉ ổi đến mức anh cho rằng, việc làm nhục nhã đều có thể lấy ra để đùa, còn tôi không biết đau sao?

Lục Vân Trạm cảm thấy người phụ nữ trong lòng có chút gì đó khác thường, ánh mắt cô đờ đẫn, khiến hắn phải mím chặt môi.

Ngực có chút bí bức, Lục Vân Trạm bực bội mở cửa sổ xe, “ lạ quá, trời đất càng lúc càng oi bức?” Hắn tự lẩm bẩm nói một câu. Đưa tay vuốt vuốt ngực, ở đó bí bức một cách khó thở.

Khởi động xe, điều hòa trong xe mở xuống nhiệt độ thấp nhất, Lục Vân Trạm vẫn cảm thấy tức ngực, cau mày, đạp chân ra, chiếc xe lao như bay quay về “ Lan Uyển”.

...........

Từ lần trước khi Lục Vân Trạm đón Ngôn Tiểu An từ nhà Hứa Nguy về, Lục Vân Trạm còn chưa bước chân vào cửa nhà đã lại đi rồi.

Từ sau lần đó, cơ hội Ngôn Tiểu An có thể gặp được Lục Vân Trạm, chỉ là mỗi ngày đi làm........người đàn ông đó, đã hơn một tháng rồi chưa về nhà rồi.

“ Thư ký Ngôn, Lục Tổng bảo cô đến phòng làm việc của anh ấy.” Vương Hiểu Hiểu vừa từ phòng làm việc tổng tài ra, là chạy ngay đến trước mặt Ngôn Tiểu An, nói với Ngôn Tiểu An: “ Thư ký Ngôn? Thư ký Ngôn?”

Nhưng Vương Hiểu Hiểu nhìn Ngôn Tiểu An bò ngoài trên bàn làm việc, gọi hai tiếng cũng không phản ứng, đẩy đẩy tay, lần đẩy này cuối cùng cô cũng tỉnh rồi, nhưng Ngôn Tiểu An từ trên bàn làm việc ngẩng đầu lên, đã dọa cho Vương Hiểu Hiểu một trận: “ Thư ký Ngôn, cô không sao chứ?” Cô ta bị dọa cho giật nảy mình, sắc mặt trắng như ma vậy.

“Tôi không sao.” Tay của Ngôn Tiểu An để xuống dưới bàn, xoa xoa phần dạ dày, đứng thẳng lên: “ Cô vừa nói, Lục Tổng bảo tôi đến phòng làm việc sao?”

“ uh, Lục Tổng bảo cô đến đó.” Vương Hiểu Hiểu có chút lo âu nhìn người phụ nữ đi loạng choạng như không có sức lực, dường như..........Thư ký Ngôn hôm nay yếu đuối đến nỗi chỉ cần một cơn gió cũng hất ngã được.

Ngôn Tiểu An gõ cửa, đằng sau cánh cửa vang lên giọng nói trầm ấm của người đàn ông. Cô đẩy cửa vào: “ Lục Tổng, anh tìm tôi sao?”

Người đàn ông đang vùi đầu vào công việc, đầu cũng không ngẩng lên, “ uh” một tiếng, ném cho Ngôn Tiểu An một tờ giấy, dặn dò: “ Dựa vào những gì trên tờ giấy này viết, mua đủ toàn bộ, tặng cho An Lan.”

Khi Ngôn Tiểu An đón lấy tờ giấy, bị dọa cho hết hồn, những thứ trên tờ giấy khi bao gồm một căn biệt thự, một chiếc xe hơi, một bộ trang sức kim cương đá quý. Còn cả một công ty kinh doanh.

“ Lục Tổng, đây.......là sinh nhật cô An Lan sao?” Cái này viết cũng quá tay rồi.

“ Không.” Lục Vân Trạm xem xong tài liệu cuối cùng, mới đóng kẹp tài liệu lại, sau khi sắp xếp lại mặt bàn, ngồi thẳng người, nhìn Ngôn Tiểu An ngồi đối diện, ánh mắt liếc nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Ngôn Tiểu An, khẽ cau mày lại, “ thư ký Ngôn, Lục Thị là công ty to, là một thư ký tổng giám đốc, mong cô lần sau trang điểm xong rồi hãy ra cửa.”

Ngôn Tiểu An cảm thấy nhói tim, nhưng lại coi như không có chuyện gì mà trả lời: “ Vâng, Lục Tổng, tôi nhớ rồi.”

Lục Vân Trạm lúc này mới nhìn tờ giấy mà Ngôn Tiểu An cầm trên tay: “ Đây là phí chia tay với An Lan.”

Trong lòng Ngôn Tiểu An có chút hân hoan, nhưng, lại nghĩ đến Lục Vân Trạm ba năm nay đã từng yêu biết bao người......dù cho anh ấy chia tay với An Lan, thì có sao chứ.

“ Lục tổng, tại sao lại đột nhiên như thế?”

Ngôn Tiểu An hỏi, nói xong, lập tức hối hận, việc của Lục Vân Trạm, cô chưa bao giờ có tư cách hỏi.

Ngẩng đầu lên, cẩn thận dè dặt liếc nhìn người đàn ông ngồi sau bàn làm việc, khóe miệng anh ta quả nhiên nhếch lên nụ cười chế giễu, là đang cười chế giễu cô sao.

“ Chi Tinh sắp về rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...