🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 11: 11

Chương 11: Nam Lục Bắc hứa

Nắm đấm giơ ra lao về phía Hứa Nguy, Hứa Nguy né tránh nhưng vẫn bị cú đấm của Lục Vân Trạm sượt qua mặt.

“ Hừ! Tao không nổi uy thì mày nghĩ tao là con mèo bệnh à?” Hứa Nguy lau khóe miệng, lao lên đánh lại Lục Vân Trạm.

Phó Địch lùi sang một bên, hai người này, vua đấu với vua, anh ta là người học y, vẫn nên tránh sang một bên, tránh việc trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.

Hai người đánh nhau tơi bời, đều có thương tích, nhưng rõ ràng Lục Vân Trạm chỉ bị thương nhẹ một chút, Hứa Nguy không còn nguyên vẹn nữa.

Điện thoại Phó Địch vang lên, sau khi nghe điện thoại, sắc mặt thay đổi, hấp tấp gọi Hứa Nguy: “ Hứa Nguy, đừng đánh nữa, điện thoại của lão gia!”

Nghe thấy thế, Lục Vân Trạm dừng lại trước, lùi sang một bên.

Hứa Nguy nhìn phản ứng của Lục Vân Trạm, ánh mắt ánh lên vẻ nghi ngờ.

Cầm lấy điện thoại mà Phó Địch đưa, đặt lên tai, gọi lên một tiếng: “ Ông nội.”

Trong điện thoại cũng không biết ông nội Hứa Nguy nói gì với Hứa Nguy, sắc mặt Hứa Nguy trở nên khó coi, giống như ăn phải cứt chó vậy, liếc mắt lườm Lục Vân Trạm đứng bên cạnh.

Tắt điện thoại, Hứa Nguy nói với Lục Vân Trạm một câu: “ Đê tiện!”

Lục Vân Trạm chẳng buồn để ý, đôi mắt giảo hoạt liếc nhìn Hứa Nguy, lạnh lùng nói: “ Nam Lục Bắc Hứa, đến thời này “ Nam Lục” là chỉ tao, “ Bắc Hứa” chỉ mày. Nhưng, Hứa Nguy, cho đến hôm nay mày không xứng là đối thủ của tao.”

“ Mày dùng trưởng bối để chèn tao, thấy vinh quang à?” Hứa Nguy bực tức quay sang hỏi chất vấn.

Lục Vân Trạm chậm rãi cầm một lon bia chưa bật nắp trên bàn, “ xạch” một tiếng kéo nắp lon ra, uống một ngụm, mới trợn mắt nhìn Hứa Nguy: “ Nhà họ Lục tao đã nói là được, nhà họ Hứa, lời mày nói có trọng lượng không?”

Hứa Nguy cắn chặt môi, hai mắt mơ hồ.

Lục Vân Trạm lại tiếp tục nói: “ tao có thể dùng ông nội mày để chèn mày, là lời tao nói, có trọng lượng bên phía ông nội mày. Nếu mày không phục, cũng có thể dùng ông nội tao để chèn tao.” Nói xong, đặt lon bia trong tay xuống.

Lục Vân Trạm cúi người xuống, đưa tay bế Ngôn Tiểu An nằm trên sofa, hai tay luồn xuống dưới chân của Ngôn Tiểu An, đột nhiên sững lại, trong con ngươi tối đen toát lên vẻ lạnh lẽo u tối, không quay lưng lại, cứ thế hỏi Hứa Nguy: “ Tại sao cô ta lại đến nhà mày?”

Trong mắt Hứa Nguy lóe lên: “ Mắt mày mờ à? không nhìn thấy cô ấy hôn mê sao? Đương nhiên là tao bế về.”

“ Mày.... bế cô ấy về?” lửa trong mắt Lục Vân Trạm càng lúc càng nóng lên, cố gắng kiềm chế giận dữ, cắn răng hỏi: “ Ngoài bế cô ấy về, mày còn làm gì nữa, phát hiện cái gì?”

Câu hỏi này, hỏi kỳ quặc. Lục Vân Trạm hỏi Hứa Nguy đã làm gì Ngôn Tiểu An, cái này còn dễ hiểu, nhưng Lục Vân Trạm còn hỏi Hứa Nguy “ phát hiện cái gì”, câu này có chút cổ quái.

Hứa Nguy chớp mắt, trong mắt lộ ra vẻ háo hức: “ Làm gì à? Ôm, hôn, mùi vị rất ngon. Đến nỗi phát hiện cái gì......cái gì cần phát hiện thì đều phát hiện rồi, không sai, chính là mấy thứ mà bây giờ mày đang nghĩ. Cơ thể người phụ nữ này, thật là đẹp.......”

Lục Vân Trạm yên tâm rồi, Hứa Nguy trả lời như thế.......nói rõ Hứa Nguy chưa phát hiện ra điều gì.

Nếu không, Hứa Nguy sẽ không nói như thế.

Tay của Lục Vân Trạm, vuốt vuốt ở phần mông của Ngôn Tiểu An.......may là, Hứa Nguy không hề phát hiện người phụ nữ trong lòng chỉ mặc độc một chiếc váy bên ngoài.

Nếu như bị Hứa Nguy phát hiện, thế thì....... Lục Vân Trạm lúc này có chút sợ hãi.

Nhưng ở điểm này, Lục Vân Trạm cũng không nghĩ nhiều nữa, tại sao anh ta lại phải sợ hãi.

Bế Ngôn Tiểu An lên, Lục Vân Trạm không ở lại lâu, trước khi đi, còn nói: “ Cảm ơn bia của mày.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...