🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 798: Đồ Chơi

Giọng nói quen thuộc, ngữ điệu quen thuộc, Đàm Hi đột nhiên ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt như cười như không của anh, cô bỗng nhiên mỉm cười.

Bạn học, hình như em có... thành kiến với cây súng này?

Rất tốt, đã lâu không gặp, vừa gặp mặt liền mở miệng gọi cô là “bạn học”!

Ha....

“Huấn luyện viên, lời của thầy có ý gì?”

Ánh mắt Lục Chinh khẽ tối lại, huấn luyện viên?

“Hóa ra, trong mắt em Gậy 81 này chỉ là một món đồ chơi?”

“Cầm trên tay được, đều có thể gọi là đồ chơi.” Đàm Hi phản bác, lý lẽ hùng hồn.

Đáy mắt anh ánh lên ý cười nhạt, ánh mắt lưu luyến trước ngực cô: “Cầm trên tay...đều là đồ chơi?”

Đàm Hi: Lão lưu manh!

“Tôi nghe si quan huấn luyện Chu nói, em có vấn đề muốn hỏi tôi? Và còn là... không phải tôi thì không được?”

“Đúng vậy.”

“Nói ra nghe thử xem.”

“Bằng đạn rơi rồi.”

Lục Chinh nhướng mày: “Em chắc chắn là rơi rồi, chứ không phải bị người khác gỡ xuống làm đồ chơi?”

Đàm Hi nghiêm túc nói: “Đạn nó tự rơi, em không có gỡ nó ra.” Vừa nói tầm mắt lướt vừa qua ngay đũng quần của anh, phải gọi là ý tứ sâu xa.

Ánh mắt của anh co rụt lại.

“Đạn rơi không phải là chuyện nhỏ đầu, em phải nghĩ cho kỹ càng.”

“Không sao hết.” Đàm Hi nhún vai, vẻ mặt bất cần, “Cái này rơi rồi, vẫn còn cái khác, em có thể đổi mà!”

Lục Chinh tức đến nội thương.

“Huấn luyện viên, thấy xem lúc này không thể cứ lãng phí thời gian như vậy được, tổ chúng ta có nhiều người vẫn đang đợi kia, hay thầy dạy em làm thế nào để... cắm cái này về?”

Khi Đàm Hi không cười cứ như băng tuyết vùng cực địa, lạnh lẽo y hệt Lục Chinh. Khi cô mỉm cười, tựa như gió xuân, vừa khiến người khác bất ngờ vừa khiến tinh thần vui vẻ. Nhưng khi Đàm Hi cười tươi như hoa, rực rỡ chói sáng, thì bất giác lại có thêm một nét quyến rũ hút hồn.

Phụ nữ nhìn thấy thì sẽ cảm thấy giả tạo. Đàn ông nhìn thấy, lại điên đảo tâm hồn.

Lúc này, cô cười duyên, đôi mắt đen lóng lánh nhìn chằm chằm vào Lục Chinh, lay động mọi ánh nhìn của người qua đường A B C, cũng khiến chàng Điểm Điểm nào đó nhem nhóm lòng ghen.

“Huấn luyện viên, thấy biết làm không?” Đàm Hi chớp mắt đầy tinh nghịch: “Chắc là rất đơn giản nhỉ? Cắm... vào không phải là được rồi sao?”

“Ôi, chẳng lẽ thấy không biết?”

“Được, thầy sẽ cắm cho em xem!”

Đàm Hi đưa băng đạn qua cho anh: “Đây.”

Lục Chinh ngồi xổm xuống.

Đàm Hi thuận thế tiến sát, “Thầy làm chậm một chút, em nhìn muốn hoa mắt luôn.”

Nhìn từ xa, bóng dáng hai người đứng sát gần nhau trông vô cùng hài hòa.

Xung quanh có không ít nữ sinh nhìn thấy sự tương tác của hai người, lại chính mắt nhìn thấy huấn luyện viên Lục vốn lạnh lùng nhưng chỉ ngoại lệ với mỗi mình Đàm Hi, không chỉ không nói năng lạnh lùng, mà còn nghiêm túc giải thích, nhất thời cảm thấy khó chịu.

“Dựa vào gì chứ?”

“Cô ta thật để tiện mà!”

“Tớ thấy cô ta rõ ràng là cố ý, vì để dụ dỗ huấn luyện viên mà dùng mọi thủ đoạn!”

“Thật không biết xấu hổ...”

“Hình như cô ta là sinh viên của trường Đại học T. Ngay cả huấn luyện viên Phó cũng nhìn cô ta bằng cặp mắt khác, vậy thì không có gì kỳ lạ. Hồ ly tinh mà, luôn thích dụ dỗ đàn ông.”

“Khụ! Câu này có hơi quá đáng rồi đó.”

“Chẳng lẽ tôi nói sai? À, cậu cùng một bọn với cô ta?!”

“Sắc. Có vài người bị huấn luyện viên Lục phê bình tại chỗ, tát vào mặt kêu bôm bốp! Và lại, 10 phát đạn, không trùng phát nào. Loại phế vật này còn có tư cách chỉ trỏ người khác sao? Tôi thấy, không phải là thiếu não mà là thiếu lương tâm!” Hàn Sóc cười lạnh, mỗi một chữ đều như mũi dao, đâm thẳng vào nơi mểm yếu nhất.

Anh đây không phải là kẻ ăn chay đầu nhé!

Dám nói xấu sau lưng cô nàng nhà cô, chán sống rồi phải không?

“Ôi, hết cách rồi, nhân cách mị lực của Hi Hi nhà chúng ta lại vô địch như thế đó.” Nhiễm Dao tất nhiên cũng không chịu thua kém. Cô không biết chửi tục, nhưng bản lĩnh châm chích người khác cũng không thấp: “Huấn luyện viên Lục mắt sáng tấm tỏ, tất nhiên sẽ thấy rõ ai là tiền nữ, ai là ma quỷ. Hâm mô ganh tị không bằng chịu khó chấp nhận hiện thực đi!”

Phòng Tiểu Nhã: “Đàm Hi ưu tú hơn cố gấp N lần!”

Chân Quả Quả: “Đàm Hi xinh đẹp hơn cô.”

Thẩm Hàn: “Xem như đã biết, vì sao lại có cầu... kẻ xấu hay tác quái.”

Có một câu, tôi một câu, xỉa xói đến mức khiến người ta thương tích đầy mình.

Cuối cùng nữ sinh kia khóc chạy đi, chắc là lần sau thấy nhóm người này chắc sẽ đi vòng quá.

Trừ một vài trường hợp cá biệt có tấm tính không bình thường ra, thì đa số mọi người tuy kinh ngạc, nhưng cũng không cảm thấy gì khác.

Dù sao, lúc nãy Lục Chinh cũng hướng dẫn qua vài nữ sinh, chỉ là thái độ đối với Đàm Hi thì lại... mơ hồ một chút.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...