🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 81: Chương 81

Tống Đại Sơn thu hồi cây gậy trúc, lạnh lùng quét mắt nhìn Tống Đại Trụ: “Đừng nói dễ nghe như vậy, các ngươi có ý đồ gì trong lòng ngươi tự biết. Ta c*̃ng rất rõ ràng, ta lặp lại lần nữa, lập tức rời khỏi đây ngay, nếu không ta sẽ khiến cho ngươi hối hận vì đã tới đây hôm nay!”

Nói thật, Tống Đại Sơn đúng là có chút bị dáng vẻ hung ác c*̉a Tống Đại Sơn hù sợ, trong lòng c*̃ng hơi có suy nghĩ muốn lùi bước, thế nhưng vừa nghĩ tới lợi ích sau khi mọi chuyện thành công, lập tức không còn để ý đến chút sợ hãi này nữa. Lại nói, hắn ta là đại ca ruột c*̉a hắn, chẳng lẽ hắn làm đệ đệ còn có thể đánh hắn ta được sao?

Tống Đại Trụ vừa nghĩ như thế, lập tức nghênh mặt lên, nhìn Tống Đại Sơn tỏ vẻ vô c*̀ng đau lòng, nói: “Đại Sơn à, ca đau lòng cho đệ ở bên ngoài chịu khổ nên mới muốn mời đệ quay về, sao đệ lại nghĩ như ca muốn làm hại đệ vậy chứ? Sao đệ lại hồ đồ như vậy hả!”

 

“À, xem ra hôm nay các ngươi không muốn đi đúng không? Vậy được.” Tống Đại Sơn cười nhẹ đi qua, quay người đi tới giữa phòng nghỉ.

Mọi người không rõ hắn đi vào phòng làm gì, ngay cả Lê Mạt c*̃ng không rõ.

 

Sau một lúc lâu, Tống Đại Sơn từ trong phòng bước ra, lấy ra ba tờ giấy và một cái hộp nhỏ. Hắn bày giấy thẳng lên trên mặt bàn, mở cái hộp nhỏ bên cạnh ra, không nói hai lời nắm tay Tống Đại Trụ ấn lên trên phía trong cái hộp mực đóng dấu màu đỏ, giây tiếp theo lập tức đè Tống Đại Trụ phân biệt ấn dấu tay lên trên ba tờ giấy.

Mặc cho Tống Đại Trụ có giãy giụa la hét cách nào c*̃ng không được, mãi cho đến khi ấn dấu tay xong, Tống Đại Sơn mới buông ra.

Tống Đại Trụ vừa sợ vừa giận: “Đại Sơn, đệ vừa mới cho ta ấn vào cái gì!”

Tống Đại Sơn không thèm đếm xỉa tới, bản thân c*̃ng ấn ba dấu tay, đếm dấu tay phía trên, trên mỗi tờ đều có bốn cái, đã đủ.

Tống Đại Sơn quay người đưa tờ giấy cho Lê Mạt bên cạnh, bấy giờ mới lên tiếng trả lời: “Phần văn thư vừa rồi là ta tìm thôn trưởng và tộc trưởng viết, từ nay về sau ta và các ngươi đoạn tuyệt quan hệ, hai nhà không can thiệp lẫn nhau. Nếu ai có điều vi phạm thì sẽ tự nguyện bị trục xuất khỏi thôn!”

Tống Đại Sơn hoàn toàn sững sờ, sao chuyện còn chưa hoàn thành ngược lại đã cắt đứt quan hệ luôn rồi? Hắn ta lập tức giận dữ hét lớn: “Đại Sơn, ngươi chẳng là cái thá gì cả! Sao ngươi lại có thể làm ra chuyện kiểu này! Ngay cả huynh đệ mà ngươi c*̃ng không cần sao!”

Tống Đại Trụ nói xong lại bắt gặp vẻ mặt thờ ơ c*̉a Tống Đại Sơn, rốt cuộc c*̃ng nóng nảy, cả giận nói: “Không tính, vừa rồi không phải là ta tự nguyện ấn, là ngươi ép ta, ta phải đi tìm tộc trưởng hỏi cho rõ ràng!”

Tống Đại Sơn tỏ vẻ không sao cả: “Giấy trắng mực đen viết rõ ràng, phía trên còn có dấu tay c*̉a tộc trưởng và thôn trưởng, nếu ngươi nói muốn quỵt nợ, vậy thì đi đi, chỉ cần thôn trưởng và tộc trưởng chịu để ý tới ngươi.”

Tống Đại Sơn á khẩu không trả lời được, bản thân hắn ta c*̃ng hiểu rõ, giấy trắng mực đen, đâu cho phép hắn ta cãi lại. Hơn nữa thôn trưởng và tộc trưởng c*̃ng sẽ không nghe hắn ta, bọn họ tám chín phần mười đều đứng về phía c*̉a Tống Đại Sơn.

Đến giờ phút này, Tống Đại Trụ mới phát hiện, Tống Đại Sơn thật sự muốn cắt đứt quan hệ với bọn họ, không phải đang đùa.

Trong lòng Tống Đại Trụ hốt hoảng, hắn ta lập tức thu hồi vẻ mặt giận dữ, bi thương nói: “Đại Sơn, đệ cứ thế nhẫn tâm như vậy sao, đệ không cần chúng ta, vậy còn nương thì sao? Vậy mà nương tay phân tay nước tiểu nuôi dưỡng đệ lớn lên, chẳng lẽ ngay cả nương mà đệ c*̃ng không cần nữa sao? Đệ như vậy là bất hiếu!”

Tống Đại Sơn: “Tiền dưỡng lão nên cho nương ta sẽ cho, phía trên văn thư c*̃ng đã viết rõ, hằng năm sẽ cho nương một lượng bạc phí dưỡng lão, nhưng các người c*̃ng đừng tới cửa làm phiền chúng ta nữa. Nếu không thì sẽ giống như cây gặp trúc này, rắc!”

Tống Đại Sơn nói xong, cứng rắn dùng tay bẻ gãy cây gây trúc thô tô này, phát ra một tiếng vang thật lớn.

Tống Đại Trụ giật mình đứng lên lùi ra phía sau hai bước, thật sự sợ một giây sau thật sự chính là hắn ta bị sống sờ sờ xé thành hai khúc.

Vương Thúy Hoa và Lâm Chiêu Đệ đã sớm thụt lùi thật xa, không dám đi lên nói chuyện.

“Đại Sơn, đệ, đệ…” Tống Đại Trụ nói không ra lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...