🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 80: Chương 80

Lê Mạt đang định tiếp tục làm quần áo c*̉a nàng, ngước mắt nhìn lên đã thấy ba người Tống Đại Trụ từ ngoài cửa đi tới, lập tức ngay cả tâm trạng làm quần áo c*̃ng không có.

Lê Mạt còn chưa mở miệng, Tống Đại Trụ đã lập tức cười chào hỏi: “Đang bận sao?”

Lê Mạt mặc kệ những người này, c*́i đầu xuống xe chỉ luồn kim.

 

Tống Đại Sơn c*̃ng c*́i đầu thu dọn tách trà ban nãy, không có ý quan tâm đến người.

Tống Đại Trụ đụng phải một người không nể mặt, lập tức tỏ vẻ khó chịu, nhưng vẫn cười tự mình ngồi xuống ghế đẩu. Vương Thúy Hoa và Lâm Chiêu Đệ c*̃ng ngồi xuống theo.

 

Tống Đại Sơn nhíu mày, giọng điệu hiếm khi không kiên nhẫn: “Mọi người đến đây làm gì?”

Giọng điệu c*̉a Tống Đại Sơn với Tống Đại Trụ chẳng những không khách sáo mà còn rất là căm tức, thế nhưng nhớ đến mục đích hôm nay tới đây, Tống Đại Trụ đành phải mạnh mẽ thu lại tính tình, cong khóe miệng cười gượng nói:

“Đại Sơn, đệ nói xem, đại ca đến thăm đệ đệ chẳng phải là chuyện thường tình hay sao.”

Tống Đại Sơn không để mình bị đẩy đi lòng vòng, đại ca hắn là ai hắn đã sớm nhìn rõ, lập tức không khách khí chỉ ra cửa: “Chúng ta đang có việc bận, nếu mọi người không có việc gì thì rời đi đi, đừng chậm trễ chúng ta làm việc.”

Tống Đại Trụ vỗ bàn, dùng giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Đại Sơn, đệ cứ thế nói chuyện với đại ca sao? Sao đệ lại biến thành dáng vẻ này!”

Tống Đại Sơn không hề tỏ vẻ gì là phật lòng với Tống Đại Trụ, giương mắt nhìn lướt qua ba người đang ngồi, giọng điệu càng có vẻ không kiên nhẫn: “Xem ra mọi người không có việc gì, vậy sao vẫn còn chưa đi!”

Tống Đại Trụ rất muốn vỗ m.ô.n.g rời đi, nghĩ đến từ khi nhi tử c*̉a hắn ta trở thành tú tài duy nhất trong thôn đến nay, khi nào thì hắn ta nhận qua c*̣c tức bực này, nhưng nhớ đến đợi lát nữa còn có lời quan trọng muốn nói, đành phải cố nén lửa xúc động xuống, hít sâu một hơi, cứng nhắc mỉm cười, nói:

“Được được được, nếu đệ đang bận thì ta c*̃ng sẽ không nói nhiều lời. Đại Sơn à, lần này đại ca tới là dự định mời đệ và đệ muội trở về nhà c*̃ ở, người một nhà thì nên ở c*̀ng nhau, thả đệ ở một mình bên ngoài ca và nương đều không yên lòng. Đệ trở về đi, người một nhà ở chung vui vẻ tốt biết bao.”

Tống Đại Sơn nhìn dáng vẻ tự cho là một lòng suy nghĩ vì đệ đệ kia, cười mỉa, lạnh lùng nói: “Ý tốt xin nhận, nhưng chúng ta đang sống rất tốt, nếu đã nói xong rồi thì rời đi đi, sau này đừng đến nữa.”

Tống Đại Trụ không ngờ Tống Đại Sơn lại mở miệng ra từ chối thẳng, thực sự ép không được lửa giận trong lòng, một bàn tay hung hăng vỗ xuống mặt bàn: “Tống Đại Sơn, ngươi quá không biêt tốt xấu rồi!”

Lúc này Vương Thúy Hoa lập tức vỗ vỗ sau lưng đang phập phồng c*̉a Tống Đại Trụ giúp hắn ta thuận khí, mở miệng nói: “Đương gia, đừng tức giận đừng tức giận, Đại Sơn chỉ là đầu óc nhất thời hồ đồ, chúng ta và đệ ấy từ từ nói chuyện là được, tức giận gì chứ.”

Vương Thúy Hoa an ủi Tống Đại Trụ xong, ả ta nhìn về phía Tống Đại Sơn, thở dài một hơi nói lời thấm thía: “Đại Sơn à, đệ nhìn căn nhà đệ đang ở một chút xem, nát đến không ra hình dáng, sao người có thể vào ở được chứ. Bản thân đệ có thể ở được nhưng hài tử và nàng dâu lại không ở được, thấy mọi người sống khổ như vậy chúng ta thật sự là không yên lòng, mọi người cứ theo chúng ta về nhà c*̃ đi, trở về tối thiểu c*̃ng có đồ ăn, không cần phải lo đói bụng.”

Tống Đại Sơn cực kỳ chán ghét vẻ mặt giả nhân giả nghĩa c*̉a Vương Thúy Hoa, c*̃ng lười tốn miệng lưỡi, lập tức đi thẳng đến chỗ ngoặt lấy ra một cây gậy trúc dài đan lồng còn dư lại, quay về nặng nề phất một gậy tre lên trên bàn, phát ra một tiếng “rầm” vang vọng. Tất cả mọi người ở đây ai nấy đều giật nảy mình, ngay cả Lê Mạt c*̃ng bị dọa cho tim đập nhanh.

Vương Thúy Hoa lập tức bị dọa sợ lui về phía sau mấy bước, ngay cả lời c*̃ng nói không lưu loát.

Lâm Chiêu Đệ c*̃ng rụt cổ lại không dám nhúc nhích.

Chỉ có mỗi Tống Đại Trụ vì duy trì mặt mũi đại ca c*̉a hắn ta nên mới cố nén sợ hãi, cứng cổ nhìn về phía Tống Đại Sơn, chất vấn: “Sao hả, đại ca ta có lòng tốt muốn mời đệ trở về mà đệ lại còn muốn đánh chúng ta nữa sao? Đệ đây là đạo lý gì!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...