🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 51: Chương 51

Nghĩ tới chỉ còn không đến mấy ngày, trong nhà c*̃ng chỉ có mười mấy hộp hàng tồn, điểm ấy còn xa mới đủ, cho nên nàng phải mau chóng ở trước hội chùa làm nhiều thêm một chút hương cao.

Đầu tiên sẽ phải làm nhiều thêm ít hộp gỗ.

 

Nàng nói ý tưởng đi hội chùa bày quầy bán hàng cho Tống Đại Sơn, Tống Đại Sơn mím môi, hơi lo lắng: “Hội chùa ở trên núi Pháp Hoa lần này cách chúng ta ước chừng hơn mười dặm đường lận đấy. Phần lớn tiểu thương đều là đánh xe đi bày quầy bán hàng, nhưng chúng ta không có xe, đi qua đó còn không biết phải đi tới bao giờ, nàng có thể xuống đến đó được không?”

Lê Mạt không ngờ núi Pháp Hoa lại cách thôn xa như vậy, nếu như chỉ dựa vào hai chân đi đường, chờ đi tới nơi thì người ta c*̃ng đã dọn quán hết rồi, cho dù là kịp đi nữa thì đến lúc đó liệu có thể buôn bán khi đang mệt được không?

 

Trước đó nàng chỉ muốn tới bán hương cao, không nghĩ đến vấn đề khoảng cách này, chuyện này phải làm sao mới tốt đây?

“Đại Sơn ca, vậy người trong thôn chúng ta đi hội làng mua đồ đi bằng cách nào?” Lê Mạt hỏi.

Tống Đại Sơn trả lời: “Mấy ngày nay mỗi ngày nhà Hạ Lão Chúc đều sẽ đánh xe lừa vừa đi vừa về chở người trong thôn đi qua rồi lại chở về. Nhưng đi dâng hương đi dạo hội chùa thì được, nếu như đi làm ăn thì nhất định phải vào lúc mọi người còn chưa tới dọn cho xong sạp hàng, hơn nữa đi đến quầy hàng càng sớm càng tốt, đi theo xe lừa ở trong thôn là tuyệt đối không kịp.”

Lê Mạt c*̃ng biết đạo lý này, xe lừa trong thôn này là không được, thế chẳng lẽ thật sự phải đi bộ tới hay sao?”

Tạm thời không giải quyết được vấn đề này, Lê Mạt đành phải buông xuống, nói với Tống Đại Sơn: “Đại Sơn ca, chuyện xe chúng ta từ từ rồi nghĩ, chàng đi tới nhà Trương lão thúc đặt hai trăm cái hộp trước đi. Chúng ta phải nhanh chế tạo ra hương cao gấp. Số lượng hộp nhiều, chàng nhờ Trương lão thúc nắm chắc một chút, tốt nhất ba ngày là có thể lấy đến, chúng ta có thể đưa thêm ít tiền cho Trương lão thúc.”

Lúc này Tống Đại Sơn gật đầu, lập tức đi tới cửa nhà Trương lão thúc.

Vấn đề hộp đã được giải quyết, kế tiếp chính là vấn đề về hoa này, phải làm hai trăm hộp hương cao, nhu cầu lượng hoa c*̃ng không phải một điểm hai điểm, chỉ dựa vào hai người hái không có hai ngày là không được. Hơn nữa còn phải làm ra chứa trong hộp, thời gian hoàn toàn không theo kịp, dựa vào hai người nàng và Tống Đại Sơn là hoàn toàn không đủ, cần phải tìm người đến hỗ trợ.

Phương thuốc chế tạo c*̉a nàng ngoài chính nàng và Tống Đại Sơn biết ra thì những người khác đều không biết, bây giờ muốn tìm người hỗ trợ thì ắt hẳn sẽ phải tiết lộ phương pháp và nguyên liệu luyện chế, như vậy con đường kiếm tiền c*̉a nàng c*̃ng sẽ bị bại lộ, về sau sẽ khó kiếm được tiền này.

Càng nghĩ, Lê Mạt càng không quyết định được tìm ai hỗ trợ.

Không phải nàng không nghĩ tới tìm người Triệu gia, nhưng ở trong c*̀ng một thôn, hai nàng dâu Triệu gia còn đang lấy hàng c*̉a nàng đi bán, một khi nhà các nàng biết phương pháp luyện chế, như vậy ai còn nhẫn nại không tự mình làm mà lại đi bỏ bốn văn tiền ra nhập hàng từ chỗ nàng chứ? Cho dù các nàng nhịn xuống không tự mình làm, vậy còn người trong nhà các nàng thì sao? Người nhà mẹ đẻ thì sao? c*̃ng không phải mỗi người đều có thể làm được, nếu như nhiều người biết đến thì bí mật khó giữ, rất khó trông chừng.

Lê Mạt cảm thấy một khi xử lý không tốt chuyện này thì người hai nhà sẽ xảy ra lục đục.

Lòng người khó dò, Lê Mạt không đánh cược nổi nhân tính, c*̃ng không muốn cầm tình nghĩa nhiều năm c*̉a hai nhà đi đặt cược.

Tống Đại Sơn biết Lê Mạt lo lắng, suy nghĩ một chút rồi nói ra nhân tuyển trong lòng mình: “Lê Mạt, nàng cảm thấy muội muội ta và muội phu thế nào? Mai Tử từ nhỏ đã lương thiện ngay thẳng, chưa từng ham tiện nghi c*̉a người ta, hơn nữa nàng ấy rất thực lòng với ca ca là ta, sẽ không làm ra chuyện hại đến chúng ta. Muội phu ta lại thành thật chất phác, sẽ không làm ra hành vi tiểu nhân kia.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...