🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 133: Chương 133

Nhưng mà nên làm thế nào mới có thể kiếm được nhiều tiền đây?

Lê Mạn vừa suy nghĩ vừa ăn, mãi đến khi ăn xong cũng không nghĩ ra cách nào.

Thôi vậy, hiện tại tiền vẫn có thể chống đỡ được hai lần chữa trị nữa, vẫn có thời gian suy nghĩ dần dần.

Sau khi cơm nước xong, ba người trở về nhà trọ, tìm tiểu nhị lấy một ít nước ấm để rửa mặt, rồi tắt đèn đi ngủ.

 

Sáng sớm ngày hôm sau, Lê Mạn và Tống Đại Sơn trả phòng, vội vàng lên xe lừa trở về thôn Đạo Nguyên.

Về đến nhà, dọn dẹp một lượt từ trong ra ngoài nhà xong, Lê Mạn và Tống Đại Sơn cùng nhau sang nhà Triệu thẩm mang gà con về.

Triệu thẩm đang nấu cơm, thấy Lê Mạn và Tống Đại Sơn trở lại, lập tức kinh ngạc vui mừng hỏi han: "Các con đã về rồi hả? Thế nào rồi, chân của Đại Sơn có thể chữa được không?"

Lê Mạn gật đầu: "Có thể, đại phu nói tuy có vẻ khó chữa, nhưng vẫn có thể chữa được, sau này cứ cách nửa tháng chúng ta liền đến y quán trong thành điều trị một lần."

 

Triệu thẩm nghe được tin tức này rất vui vẻ: "Thế là tốt quá rồi, chân của Đại Sơn có thể chữa được, vậy về sau cuộc sống của các con càng ngày càng tốt hơn."

Lê Mạn cười gật đầu, sau đó hỏi: "Thẩm, hai ngày con vắng nhà có ai đến nhà tìm con trang điểm không?"

Triệu thẩm lắc đầu: "Không có, ngày nào thẩm cũng để ý, nhưng không thấy ai đến cả."

Lê Mạn gật gật đầu, trong lòng có chút thất vọng.

Bây giờ lượng làm ăn của nàng vẫn còn quá ít, có đôi khi mấy ngày liền cũng không có ai đến tìm nàng trang điểm, tay nghề trang điểm của nàng thật sự không có đất để dùng, hiện tại còn phải chữa trị chân cho Tống Đại Sơn, nếu cứ tiếp tục như vậy, thật sự sẽ không đủ tiền.

Không được rồi, thực sự phải nghĩ cách rồi, nhất định phải tăng lượng làm ăn lên thôi.

Lê Mạn miệt mài nghĩ cách, thế cho nên đến cơm ăn cũng không ngon, buổi tối cũng không ngủ nổi, cứ lăn qua lộn lại suốt.

Tống Đại Sơn đưa một tay ôm lấy Lê Mạn vào trong ngực, cọ cọ cổ của nàng, tay cũng không thành thật luồn vào trong quần áo bắt lấy bầu n.g.ự.c mềm mại v.uốt ve, vừa xoa vừa hỏi: "Làm sao vậy? Sao khó chịu vậy? Đang suy nghĩ cái gì hả?"

Người đàn ông này, lại đ*ng t*nh rồi.

Lê Mạn lôi tay của hắn ra ngoài, nghiêm túc nói: "Trong lúc chàng chữa trị chân, không cho phép làm chuyện này!"

Tống Đại Sơn lơ mơ, vội hỏi: "Vì sao không cho?"

"Chàng không nghe thấy đại phu nói sao, chân không được dùng lực, nếu chàng muốn thương kia nhanh khỏi, thì không thể làm chuyện này."

Tống Đại Sơn ấm ức bày tỏ: "Làm việc này cũng không ảnh hưởng đến chân, chân của ta không sao cả, vẫn có thể."

Lê Mạn trợn trừng mắt: "Ai nói không ảnh hưởng đến chân? Chàng dám nói không ảnh hưởng đến chân?

Rõ ràng lúc làm chuyện đó, nửa người dưới của hắn dùng lực nhiều nhất, không cần chân, vậy làm chuyện đó như thế nào?

Đại phu nói không được dùng sức quá mạnh, tuy nàng không biết như vậy có tính là không dùng sức quá mạnh không, nhưng hiện tại trong lúc chữa trị, cẩn thận một chút luôn luôn không sai.

Tống Đại Sơn thấy Lê Mạn vẫn kiên trì, ủ rũ, vùi đầu cọ đến cọ lui trước n.g.ự.c Lê Mạn, làm nũng giống như đứa trẻ.

Nếu là bình thường chắc chắn Lê Mạn sẽ mềm lòng, nhưng hiện tại là thời gian đặc biệt, không thể dung túng hắn, Lê Mạn dằn lòng, đẩy đầu của hắn ra: "Làm nũng cũng vô dụng, nói không được là không được."

Tống Đại Sơn khẽ phát ra tiếng hừ, giống như một con cún bị chủ nhân vứt bỏ.

Lê Mạn dở khóc dở cười, nhưng vẫn nhịn xuống.

Qua một lát sau, lúc Lê Mạn cho rằng Tống Đại Sơn đã ngủ đi rồi, thì Tống Đại Sơn ở bên kia lại dán lại, ôm Lê Mạn vào trong ngực, chân cũng đè lên chân Lê Mạn, ôm chặt Lê Mạn vào trong lồng n.g.ự.c mình, sau đó vùi mặt vào cổ Lê Mạn, nhẹ nhàng nói: "Ta không làm gì cả, chỉ ôm nàng ngủ có được không."

Khóe miệng Lê Mạn cong lên, đưa tay lên sờ sờ đầu của hắn, ngầm đồng ý cho hành động bám người này.

Một lát sau, tiếng hít thở đều đều của Tống Đại Sơn truyền tới, rõ ràng đã chìm vào giấc ngủ rồi.

Lê Mạn cười cười, nàng lại không ngủ được, trong đầu không tự giác mà nghĩ xem làm thế nào để tăng thêm lượng làm ăn.

Hiện tại chỉ dựa vào trang điểm cho tân nương trong tám thôn cũng không đủ, còn chưa chắc các tân nương đều tìm nàng trang điểm, cho dù là các tân nương đều đến tìm nàng, lượng làm ăn cũng không đủ, dù sao đâu có tân nương tử xuất giá hàng ngày được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...