🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 8: Chương 8

Những ngày làm việc sau đó khá suôn sẻ, Thảo được mọi người hướng dẫn rất nhiệt tình nên cô bắt nhịp công việc rất nhanh, hôm nay có cuộc họp tổng kết sau đó buổi tối giám đốc mời mọi người đi ăn, Thảo nghĩ có phải hôm đó mình đã làm quá rồi không, từ hôm đó, cô không thấy giám đốc nhìn
mình thêm lần nào, mọi chuyện đúng là như chưa có gì xảy ra, mặc dù mong như thế nhưng sao lại cảm thấy có chút đau lòng, có vẻ như La Thái Mân thực sự đã coi cô chỉ là gái bán hoa thật.
Điện thoại đổ chuông, là Phúc, sau ngày hôm đó Thảo vẫn chưa gặp lại Phúc, sự việc đó làm cô có cảm giác tình bạn giữa hai người đã có một khoảng cách vô hình, mặc dù không phải lỗi của Phúc nhưng cô đã nhìn ra được sự quan tâm của Phúc dành cho mình quả thật sẽ khiến người yêu phải hiểu lầm ghen tị, nếu đổi lại cô là Lan thì cũng sẽ có cảm giác như vậy nên giờ đây Thảo muốn giữ đúng cái khoảng cách tình bạn giữa hai người.
- Nghe Phúc ơi - Thảo nhấc máy, cô tỏ ra giọng điệu vẫn như mọi khi.
- Tôi này đi ăn không? Tao mời.
- Tối nay công ty tạo có tiệc rồi, ngày mai đi.
- Vậy cũng được, thế ngày mai thích ăn món gì đây - Phúc vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.
- Ăn lẩu bò đi, lâu lắm rồi tao chưa được ăn lẩu bò.
- Được, vậy mai tao nhắn tin địa chỉ cho mày.
Thảo mỉm cười cúp máy, giác quan thứ sáu của có mách bảo có ai đó đang nhìn mình, cô quay lại, La Thái Mân đang đứng cho hai tay vào túi quần. nhìn cô, Thảo giật mình quay lại "không phải chứ", đây là lần đầu tiên cô nghe điện thoại riêng trong giờ làm việc, không biết Mân đã đứng đây từ lúc nào, có nghe được cuộc nói chuyện của cô hay không, "sẽ không bị trách phạt chứ" cô thầm cầu nguyện trong lòng, chỉ thấy Mần đi thẳng ra phía cửa lớn mà không nói gì, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối buổi họp, La Thái Mân liên hỏi.
- Hôm nay mọi người thích ăn gì - Dạ ăn gì cũng được ạ!
Mọi người vẫn e dè để ý sắc mặt của sếp, nên để sếp quyết định thì tốt hơn
- Tôi muốn ăn lẩu bò, không biết mọi người có muốn ăn không?
Thảo chợt chột dạ "không phải chứ, này là tình cờ hay là anh đã nghe được cuộc nói chuyện
của mình đây", Thảo chỉ liếc nhẹ về phía anh, nhận ra trên gương mặt ấy có chút châm chọc nhìn về phía mình, cô chau mày lại, không lẽ anh ta đang muốn cảnh cáo cô.
Tại quán lẩu bò Nam Dương, đây là quán nổi tiếng nhất ở khu này, có vẻ như anh là khách quen, khi xe của anh đã vào bãi đã có hai, ba người nhân viên ra cúi đầu lễ phép tiếp đón, quán có hai tầng ngoài trời, và một khu phòng Vip, khuôn viên rộng rãi và thoáng mát, bình thường Thảo chỉ ăn tại những quán nhỏ, lần đầu tiên cô được đến đây quả thật khá là choáng ngợp, người đồng nhưng phục vụ lên món rất nhanh, thái độ phục vụ cũng rất nhiệt tình, như vậy chắc giá thành cũng không hê re.
Tất cả mọi người đi theo chỉ dẫn của nhân viên phục vụ, vào trong phòng Vip đã được giám đốc đặt sẵn, Mai dắt tay cô vào chọn chỗ ngồi, không hiểu là cố ý hay vô tình mà Thái Mân lại bước tới ngôi ngay cạnh cô, trong không khí như này làm sao cô có thể ăn thoải mái được chứ, nhưng mọi người đều tỏ ra rất bình thường, Trưởng phòng Hà rót một ly bia qua mời giám đốc, hôm nay trưởng phòng Hà mặc một chiếc váy đỏ bó sát, có thể thấy được toàn bộ đường cong của Cơ thể, cổ váy cắt hình trái tim khoét sâu để lộ chút phần ngực rất gợi cảm, Cô chen vào giữ Thảo và Mân.
- Giám đốc, một tuần qua anh đã vất vả nhiều rồi, tôi xin kính anh một ly cảm ơn anh đã dẫn dắt công việc cho chúng tôi một cách thuận lợi như vậy. . Xi𝗇‎ hãy‎ đọc‎ t𝑟uyệ𝗇‎ tại‎ ~‎ T𝐑u𝙈T𝐑UY‎ eN.𝖵𝗇‎ ~
Mọi người đồng thanh vẽ tay, lại hô to. - Cạn ly, cạn ly, cạn ly!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...