Chương 90: Giả bất tỉnh
Có một người đàn ông cưng chiều bản thân mình đến như vậy chị sợ có người đi hết cả cuộc đời này cũng không thể tìm được, Đồ Du Du mới chỉ đi hết được một phần ba quãng đường đã có thể gặp được người đàn ông đó, như vậy cậu so với người khác may mắn hơn rất nhiều. Khi Đồ Du Du còn đang thất thần ngẩn người thì đã có một bàn tay thăm dò xuống nơi nhạy cảm phía bên dưới của cậu, hơn nữa cậu cũng cảm nhận được vật cứng nóng của người nọ đang cọ ở dưới hai bắp đùi mình, Đồ Du Du vòng tay ôm lấy cần cổ của Tô Thành nhỏ giọng ở bên tai hắn hỏi:
"Anh không hối hận?"
Tô Thành cúi đầu hôn lấy khuôn miệng nhỏ nhắn kia, đầu lưỡi hắn đưa vào bên trong khoang miệng cậu mà bá đạo càn quét dây dưa không ngớt, nụ hôn giống như là đại biểu cho câu trả lời hắn không hối hận. Sau khi kết thúc nụ hôn kéo dài kia, Tô Thành liền nhìn chằm chằm Đồ Du Du khàn giọng hỏi:
"Hôm nay không có chuẩn bị gel bôi trơn, vẫn có thể chứ?"
Đã đến bước này rồi Tô Thành giống như là biết vẫn còn hỏi, Đồ Du Du vốn dĩ da mặt mỏng, vốn dĩ trong phòng đã tắt điện rồi nếu không Tô Thành khẳng định sẽ nhìn ra được gương mặt hồng hồng khác thường kia của cậu. Không gian yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có duy nhất tiếng nhịp thở gấp gáp như đang hòa quện vào nhau. Tô Thành chậm dãi tách hai chân của Đồ Du Du, hắn cúi đầu di chuyển xuống phía dưới, dùng đầu lưỡi của bàn thân muốn thay Đồ Du Du làm công tác chuẩn bị thật tốt. Đồ Du Du xấu hổ muốn kẹp hai chân lại nhưng bị cái đầu của Tô Thành ngăn cản, giọng nói cậu mềm nhũn, đầu ngón tay nắm lấy mái tóc của Tô Thành ý muốn đẩy ra:
"Tô Thành... không cần phải như thế"
Tô Thành hiểu ý Đồ Du Du, hắn vừa miệt mài làm công tác chuẩn bị cho Đồ Du Du vừa đáp:
"Anh không ngại"
Đồ Du Du không thể nào phủ nhận được khi đầu lưỡi mềm mại kia của Tô Thành ở dưới mông cậu trêu chọc sung sướng đến cả người run rẩy, từng đầu ngón tay ngón chân quặp chặt lại, khóe miệng khe khẽ bật ra tiếng rên rỉ kiều mỵ không thể nào khống chế được:
"Tô Thành... ưm"'
Tô Thành không những ở nơi động nhỏ của Đồ Du Du trêu chọc mà đầu lưỡi hắn còn cố tình lướt tới nơi có hai viên ngọc nhỏ kia hé miệng khẽ ngậm lấy mút nhẹ, Đồ Du Du giật mình nảy người:
"A... Tô Thành... đừng ở nơi đó"
Tô Thành hai tay xoa nắn hai bên ngực của Đồ Du Du, đầu ngón tay thô mang theo vết chai khi thì xoa nắn khi thì gãi gãi điểm nhỏ trước ngực cậu, xoa một hồi liền có cảm giác rõ ràng hai điểm nhỏ kia như muốn sưng lớn lên một chút. Tô Thành buông tay tha cho phía dưới của Đồ Du Du, đầu lưỡi di chuyển tới vùng bụng, liếm tới cái rốn nhỏ xinh đẹp của cậu. Đồ Du Du cảm giác từ rốn nhỏ của mình truyền tới một luồng điện đánh thẳng lên tới đại não làm cậu giật mình khẽ run người:
"Không... Tô Thành đừng... nơi đó không được"'
Tô Thành cười xấu xa lại chuyển hướng tới một bên ngực trái của cậu, hắn há miệng ngậm lấy, hàm răng biết điều chỉnh lực đạo cắn lấy điểm nhỏ trước ngực kia, sau đó lại cố tình mút mạnh hại Đồ Du Du cũng muốn đỏ mắt:
Bình luận