Chương 70: Một chút ngọt
Tô Thành lo lắng Đồ Du Du sẽ mệt mỏi cho nên liền mặc kệ Phó Ngạn Thiến còn ở phía dưới làm loạn liền dắt tay cậu lên trên lầu, Đồ Du Du sau khi biết được chuyện Tô Thành căn bản không có người khác thì vô cùng vui mừng, sáu năm không được tính là khoảng thời gian dài trong sáu mươi năm cuộc đời, nhưng nó lại là thời gian dài trong tình yêu, chính là quãng thời gian để trải nghiệm sự kiên nhẫn, người đàn ông sáu năm kiên trì đợi cậu như vậy Đồ Du Du căn bản chẳng có thể nghi ngờ tình cảm của hắn được.
Tô Thành cả một quá trình đều nắm tay Đồ Du Du đỡ cậu đi, hắn vẫn lo lắng sức khỏe của cậu không tốt, hoặc có thể là hắn lại sợ cậu sẽ đột nhiên biến mất khỏi hắn thêm một lần nữa cho nên Tô Thành mới nắm chặt tay của cậu đến như vậy. Khi Đồ Du Du ngồi xuống giường rồi, Tô Thành liền lo lắng nhìn cậu hỏi:
"Em cảm thấy trong người thế nào?"
Không rõ là do khoảng cách quá mức gần hay là do Đồ Du Du mặc nhiều áo hơn bình thường một chút mà lúc này cậu cảm thấy cả người có chút nóng, cậu ngượng ngùng hơi hơi quay mặt sang một bên né tránh ánh nhìn của Tô Thành:
"Không sao cả, không cần phải lo lắng..."
Tô Thành ngồi xuống bên cạnh Đồ Du Du, ánh mắt dịu dàng, giọng nói ôn nhu:
"Xin lỗi Du Du, nếu như lần đó anh không rời khỏi thì em cũng không phải chịu cực khổ, cũng cảm ơn em đã tỉnh lại, đã cho anh thêm một cơ hội nữa"
Đồ Du Du không trách Tô Thành, đối với chuyện bản thân cậu bị gặp phải tai nạn giao thông, sau đó bị trôi qua mất sau năm vô nghĩa, bản thân cậu không hề có suy nghĩ trách cứ bất kỳ một ai cả:
"Anh nói gì vậy, việc này không phải lỗi của anh... em cũng không có ý định sẽ đổ lỗi cho ai cả"
Tô Thành đột nhiên kéo Đồ Du Du vào trong lòng rồi ôm lấy cậu, có trời mới biết Tô Thành có biết bao nhiêu kích động, nếu như Đồ Du Du không tỉnh lại Tô Thành quả thật còn có suy nghĩ không cần đến mạng sống nữa, cho nên mấy năm nay hắn mới điên cuồng liều mạng như vậy, chỉ có điều bao nhiêu vết thương, bao nhiêu kẻ thù như thế cũng không thể lấy được mạng của hắn, thật là khiến cho hắn cũng cảm thấy tức giận:
"Du Du, sau này anh sẽ không để cho em gặp chuyện gì nữa"
Đồ Du Du nhận ra Tô Thành càng ngày càng cho cậu cảm nhận được rõ ràng sự an toàn, nếu như là trước đây trong người hắn vẫn còn một phần nào đó sự ngông cuồng hấp tấp thì lúc này cậu lại cảm nhận được Tô Thành chính là người đàn ông thực thụ, có một chút gì đó tồn tại đối lập nhau, ấm áp nhưng lại bá đạo, ôn nhu nhưng không hề ủy mị.
Đồ Du Du đột nhiên nhớ đến lời nói của Phó Ngạn Thiến vừa mới rồi, cô ta nói Tô Thành đã đồng ý với ba cô ta sẽ chiếu cố cô ta, cậu cho dù không biết mối quan hệ giữa Tô Thành và bọn họ như thế nào, nhưng mà cậu lại không hy vọng hắn sẽ để ý người con gái khác, chỉ nghĩ đến chuyện Tô Thành quan tâm cô gái khác thôi cậu liền không cảm thấy vui vẻ:
"Tô Thành, vừa mới rồi cô gái dưới lầu có nói anh đồng ý chiếu cố cô ấy..."
Tô Thành khẽ ừ nhẹ một tiếng:
Bình luận