Chương 58: Chủ động xin lỗi
Chuyện Đồ Du Du phủ nhận mối quan hệ giữa cậu và hắn là chuyện Tô Thành không thể nào chấp nhận được trong mọi thời điểm, huống chi vừa mới rồi hắn còn nói với Vu Phóng rằng cậu là của hắn, bây giờ cậu lại đi nói với Vu Phóng cậu và hắn không phải là loại quan hệ đó, việc này không phải tượng trưng cho điều cậu không thích hắn hay sao.
Đồ Du Du đứng dậy, nhưng mà chân lại không thể nào nhấc lên được, ngay cả giọng nói cũng giống như bị cái gì đó chặn lại ở cổ họng:
"Tô Thành..."
Tô Thành gật gật đầu, gương mặt biến hóa đáng sợ, hắn dùng chân đá mạnh vào cánh cửa phía sau khiến cho trong phòng truyền tới một âm thanh va chạm giữa mũi giày và cửa gỗ rất lớn:
"Em được lắm, em rõ ràng biết cậu ta thích em, sau đó em còn cố tình muốn giải thích cho cậu ta hiểu rằng em và anh không hề có quan hệ gì, em là muốn nói cho cậu ta biết em cũng thích cậu ta, mong cậu ta đừng hiểu nhầm có phải vậy không Du Du?"
Ngay từ lúc Tô Thành đá và cánh cửa trong phòng làm phát ra tiếng động lớn kia thì Đồ Du Du đã bị Tô Thành dọa cho đến giật mình hoảng sở, từ trước đến giờ cậu đều biết Tô Thành là một học sinh cá biệt, vấn đề xảy ra đánh nhau cũng là chuyện có thể hình dung ra được, nhưng mà hắn ở trước mặt cậu lúc nào cũng đều rất dịu dàng, chưa từng mang bộ dáng chuẩn bị đánh người ra như thế này đối diện với cậu cả. Đồ Du Du không sợ bị Tô Thành đánh, trái ngược lại cậu là sợ Tô Thành hiểu nhầm ý của mình hơn:
"Tô Thành, cậu nghe tôi nói đã"
Tô Thành rất khó giữ bình tĩnh, tính cách này từ nhỏ đã hình thành trong hắn, bởi vì đường đường là một đại thiếu gia như hắn căn bản không cần phải giữ bình tĩnh trước bất cứ một ai, chỉ có bọn họ là phải run rẩy thuận theo ý của hắn mà thôi:
"Được, em nói, nếu như em không cho anh một lời giải thích rõ ràng thì đừng trách anh"
Đồ Du Du nghe thấy lời hăm dọa kia của Tô Thành cũng có điểm khó chịu, cậu thừa nhận cậu sai, nhưng mà Tô Thành chẳng phái nói thích cậu sao, hắn tức giận có phải là muốn đánh cậu:
"Cậu muốn đánh tôi hả?"
Tô Thành quát lớn:
"Mau nói đi!"
Đồ Du Du im lặng ngồi xuống giường không hề nhìn Tô Thành, đây là lần đầu tiên Tô Thành lớn tiếng với cậu như thế, nếu như hắn chịu bình tĩnh một chút hỏi cậu thì cậu nhất định sẽ giải thích cho hắn hiểu, nhưng hiện tại hắn lại nổi nóng với cậu, cậu không muốn nói chuyện với người không bình tĩnh vì dù sao khi một người không bình tĩnh thì tư tưởng sẽ không thông suốt, có nói thế nói nữa thì đối phương cũng không chịu hiểu ra.
Tô Thành đợi một lúc không thấy Đồ Du Du trả lời liền mở cửa rời đi, trước khi rời đi hắn còn không quên đóng mạnh cánh cửa lại, căn phòng lại trở về sự yên tĩnh vốn có của nó, Đồ Du Du khẽ thở dài một hơi, không nghĩ tới chuyến du lịch lần này lại vì một lý do rất nhỏ mà bị phá hỏng bét. Đúng lúc này bên ngoài có tiếng nổ lớn, lúc đầu là một tiếng, lúc sau là vô số tiếng, bên dưới còn có vài giọng thanh niên hét lớn:
Bình luận