Chương 45: Anh đang ghen
Đồ Du Du nhanh chóng xoay đầu lại phía sau, sau đó rất nhanh liền phát hiện ra cách xưng hô này không đúng cho lắm, dù sao ở chỗ này cũng có Vu Phóng nữa sao Tô Thành lại gọi tên của cậu như thế được. Đồ Du Du liếc nhìn Tô Thành một cái ý ra hiệu:
"Cậu có chỗ nào không hiểu sao?"
Tô Thành thản nhiên đáp:
"Mọi thứ đều không hiểu"
Đồ Du Du quên mất mình đang cùng Vu Phóng trao đổi vẫn chưa xong đã quay sang cầm lấy bảng tuần hoàn hóa học kia chỉ cho Tô Thành:
"Đợt kiểm tra lần này đa phần là xoay quanh crom, sắt và đồng, cậu trước cứ tập trung xem kỹ ba nguyên tố này trước, còn lại để sau này tôi sẽ dạy lại cho cậu sau"
Tô Thành gật đầu:
"Được"
Hiếm khi Tô Thành chú ý học như vậy thật khiến cho Đồ Du Du cũng phải bất ngờ, nhưng mà nếu như hắn muốn học thì cậu nhất định sẽ chỉ cho hắn, thế cho nên lúc này Đồ Du Du liền quên mất mình và Vu Phóng vẫn đang còn trao đổi vấn đề kia.
Đồ Du Du ngồi ở bên cạnh chậm rãi nói lại từng chút một cho Tô Thành, không rõ cậu hiện tại là lấy thân phận của một thầy giáo mà chỉ dạy cho học sinh hay chính là lấy thân phận của một người yêu mà lo lắng cho tương lai của đối phương nữa. Trái ngược lại với sự nhiệt tình này của Đồ Du Du, Tô Thành thế nhưng một chữ cũng đều không bỏ vào trong tai, hắn chăm chú nhìn chằm chằm đỉnh đầu của cậu rồi lại nhìn qua phía Vu Phóng. Trong khoảnh khắc đó hai ánh mắt gặp nhau, Vu Phóng và Tô Thành vẫn luôn nhìn nhau không thuận mắt hiện tại trong không khí dường như còn phảng phất sự nguy hiểm vô hình.
"Chỗ này cậu có hiểu không?"
Đồ Du Du nói xong một hồi liền ngẩng đầu lên nhìn Tô Thành, đôi mắt xinh đẹp vốn dĩ đã lớn lại vô cùng có thần, đối phương vừa nhìn thấy đôi mắt này liền giống như bị thôi miên mà chìm sâu trong đó vậy. Tô Thành nhìn chằm chằm Đồ Du Du im lặng không nói, vừa bắt gặp đôi mắt nóng rực kia của hắn liền khiến cho cậu phải giật mình hốt hoảng cúi đầu, hai gò má cũng không tự chủ được mà nóng bừng lên, nhiệt độ trên gương mặt cứ càng ngày càng tăng cao.
Mọi hình ảnh kia đều rơi vào trong tầm mắt của Vu Phóng, đối với chuyện này không quá khó để hắn ta nhận ra được sự mờ ám trong quan hệ của Tô Thành và Đồ Du Du, trong lòng hắn ta hiện tại chẳng hiểu sao lại cảm thấy vô cùng khó chịu cùng phẫn nộ, tại sao mọi thứ mà hắn thích, những người mà hắn để ý tới cứ như vậy đều bị Tô Thành đoạt đi mất:
"Thầy ơi, em có vấn đề này không hiểu, có thể giải đáp giúp cho em được hay không?"
Đồ Du Du ngẩng đầu hả một tiếng, kế tiếp liền xoay sang nhìn tới chỗ mà Vu Phóng chỉ ở trong sách:
"Là chỗ này sao, vấn đề này cũng không quá khó hiểu..."
Tô Thành đứng dậy rời khỏi phòng khách, tâm trạng của hắn hiện tại không được tốt, hắn có thể cảm nhận ra được rằng Vu Phóng đang cố tình muốn thu hút sự chú ý của Đồ Du Du. Đồ Du Du thấy Tô Thành đột nhiên đứng dậy đi vào trong phòng ngủ thì khó hiểu, vẫn là nhìn theo bóng dáng của hắn đến khi biến mất sau cánh cửa phòng ngủ kia mới chịu quay lại giải đáp thắc mắc mà Vu Phóng hỏi mình. Trước phản ứng kia của Đồ Du Du, không quá khó để Vu Phóng có thể đoán ra được Đồ Du Du cũng quan tâm tới Tô Thành.
Bình luận