Chương 43: Dạy phụ đạo
Thời gian cứ thế trôi đi, Đồ Du Du và Tô Thành vẫn duy trì mối quan hệ như vậy, đối với Tô Thành hắn vẫn luôn cảm thấy thoải mái khi ở bên cạnh cừu nâu ngốc nhà mình, hắn sớm đã coi cậu giống như là người yêu, nhưng đối với Đồ Du Du thì lại khác, tuy rằng lúc ở bên cạnh Tô Thành, nghe mấy lời nói lưu manh không biết xấu hổ của hắn, có đôi lúc sẽ cảm thấy vui vẻ, nhưng mà cậu vẫn chưa thể nào tiếp nhận được mối quan hệ giữa cậu và hắn hiện tại là mối quan hệ yêu đương.
Tô Thành và Đồ Du Du chưa từng có bất cứ một cuộc hẹn hò chính thức nào cả, cùng nhau đi ra ngoài chỉ có duy nhất một việc là đến siêu thị mua đồ ăn. Tô Thành không phân biệt ngày lễ hay dịp trọng đại gì, chỉ cần ở trên đường nhìn thấy có thứ này rất hợp với Đồ Du Du liền sẽ mua về cho cậu. Được tặng quà ai mà chẳng thích, nhưng mà đối với Đồ Du Du thì lại là một vấn đề khác, Đồ Du Du không những không thích mà còn cảm thấy phiền, điển hình là chuyện ngày đó Tô Thành cùng một nhóm bạn đi chơi ngoại ô còn mang về cho Đồ Du Du một con cừu non bốn tháng tuổi. Đồ Du Du khi ấy mới đi dạy về liền nhìn thấy Tô Thành bế con cừu kia trên đùi ngồi ở ghế sô pha xem TV, hắn vừa nhìn thấy cậu liền nói bởi vì con cừu kia rất giống cậu cho nên hắn liền mang nó về nuôi ở nhà cậu. Tuy rằng con cừu nhỏ kia đáng yêu thật nhưng mà khu nhà ở giáo viên không cho nuôi động vật, huống chi từ đó đến giờ người ta chỉ nuôi chó nuôi mèo, làm gì có ai nuôi cừu làm thú cưng đâu, Đồ Du Du phải nói mãi thì Tô Thành mới chịu mang con cừu kia trả lại cho nông trại.
Trời bước vào thu, Vương Phủ vốn trồng hai hàng phong dài thẳng tắp lúc này lá đã chuyển qua đỏ vàng nhìn vô cùng thơ mộng. Đồ Du Du buổi sáng đứng trên ban công nhà nhìn ra liền thấy hình ảnh này, trong lòng chẳng hiểu sao có một chút buồn bực, ngẫm lại cậu và Tô Thành cứ như vậy đã quen nhau được bốn tháng rồi. Bốn tháng mà cứ ngỡ như mới hôm qua, Đồ Du Du vẫn không thể nào thích ứng được mối quan hệ giữa cậu và Tô Thành, có điều vẫn không thể không nói Tô Thành thật sự là đã mang đến cho cậu rất nhiều sự thay đổi trong cuộc sống, chính là sự mới mẻ mà trước nay cậu chưa từng bị phá vỡ.
Tô Thành thích Đồ Du Du, càng ngày càng yêu thích cậu thật nhiều, đối với tình yêu chính là cuồng nhiệt giống như những lá phong đỏ trên cây kia, Tô Thành cũng không hiểu tại sao hắn lại thích cậu nhiều như thế chỉ biết độ yêu thích này càng ngày càng tăng lên thật nhiều.
"Thầy ơi, thầy có thật là có gì đó với Tô Thành hay không?"
Đây là câu hỏi của Vu Phóng, vừa mới kết thúc tiết dạy Đồ Du Du liền đi ra khỏi lớp học, đi được vài bước thì Vu Phóng gọi cậu lại hỏi như thế. Đồ Du Du trong nhất thời khó xử ngây ngẩn tại chỗ, Vu Phóng chăm chú quan sát sắc mặt của Đồ Du Du, rất nhanh sau đó trong đôi mắt của hắn lóe lên một tia mất mát thất vọng không rõ vì sao. Đồ Du Du giật mình thoát khỏi sự lúng túng, cậu cố gắng làm ra dáng vẻ thật bình thường nhưng trong mắt của người đối diện chính là vô cùng bất thường:
"Vu Phóng, em đang nói đến chuyện gì đó, tôi và Tô Thành cái gì cơ?"
Chuyện Tô Thành lên tiếng nói không muốn bất cứ ai gây khó dễ cho Đồ Du Du cả trường sớm đã biết, chỉ là có một số người biết hai người bọn cậu là loại quan hệ đó, nhưng có một số người lại không hề ngờ tới, mà Vu Phóng chính là kiểu người đầu tiên. Đối diện với Đồ Du Du lúng túng như vậy thì không cần phải cậu lên tiếng trả lời, Vu Phóng sớm đã xác định được chuyện đó là thật. Vu Phóng che giấu cảm xúc rất tốt, vừa mới rồi trong đôi mắt còn có chút mất mát, nhưng mà lúc này đã nhanh chóng lấy lại nụ cười thường trực trên môi:
Bình luận