Chương 42: Hứa hẹn
Bốn người dùng xong bữa, Hoàng Thế Trung liền nghĩ ra một trò chơi, trò chơi cũng rất đơn giản chính là lời thật lòng hay đại mạo hiểm mà ai cũng đều biết quy luật hết cả. Hàn Kỳ lấy một chai bia đã uống hết đặt ở trên bàn rồi nói:
"Mọi người nhất định phải tôn trọng luật chơi, chịu chơi thì phải chịu phạt có biết hay chưa"
Đồ Du Du vốn không muốn chơi, cậu đối với mấy thể loại như thế này vốn không giỏi cho lắm thế cho nên lúc này liền do dự:
"Tôi không giỏi chơi cái này, hay là ba người các cậu chơi đi"
Hoàng Thế Trung xua tay:
"Cái này không phụ thuộc vào kỹ năng có chơi giỏi hay không mà là do thầy gan lớn hay không thôi"
Đồ Du Du vốn định nói gan mình rất nhỏ không thích hợp chơi trò này, nhưng mà Tô Thành ngồi ở bên cạnh cậu đã nói:
"Chơi đi, chúng ta ba người chơi lại chỉ có một mình em không chơi sao mà được"
Hàn Kỳ trực tiếp xoay chai bia thủy tinh kia trên bàn:
"Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi"
Chai thủy tinh màu xanh lá cây quen thuộc rất nhanh xoay tròn nhiều vòng trên mặt bàn, Đồ Du Du im lặng quan sát chai thủy tinh đó trong lòng cũng cảm thấy có chút căng thẳng, chỉ sợ là chai thủy tinh kia dừng ngay ở phía trước cậu, may mắn là miệng chai không chỉ về phía cậu mà là người bên cạnh cậu Tô Thành, còn chiều kia của chai chỉ tới chỗ Hàn Kỳ cho nên Hàn Kỳ được quyền hỏi:
"Lời thật lòng hay đại mạo hiểm?"
Tô Thành nhếch rất tự nhiên mà đáp:
"Tôi thích hoạt động một chút cho nên chọn đại mạo hiểm đi"
Hàn Kỳ im lặng giống như đang suy nghĩ điều gì đó, một lúc sau cậu mới lên tiếng nói thế này:
"Tôi cũng không biết nên để cậu làm cái gì nữa, như vậy chuyển cho Du Du để cậu giúp tôi nghĩ đi"
Đồ Du Du nghe thấy có người đột nhiên nhắc đến mình thì bất ngờ hả một tiếng:
"Tôi hả?"
Tô Thành ngược lại chính là vô cùng vui vẻ quay sang nhìn Đồ Du Du đợi chờ:
"Em có phải không nỡ phạt anh hay không, như vậy anh đổi chọn nói thật cũng được"
Đồ Du Du trừng mắt cảnh cáo Tô Thành, tuy rằng hai người ở đây đã biết mối quan hệ giữa cậu và hắn rồi nhưng mà hắn cũng không nên biểu hiện thái quá ra như vậy, hắn không cần mặt mũi nhưng cậu cần có được hay không:
"Tôi phạt cậu lớn tiếng nói ba lần Tô Thành là một tên không biết vô liêm sỉ"
Hình phạt này có chút trẻ con, Đồ Du Du khi nói ra cũng cảm thấy chính là như vậy, nhưng mà cậu đối với phương diện này không tài giỏi cho lắm nên không thể tìm ra được hình phạt nào tốt hơn. Tô Thành chính là người không biết vô liêm sỉ, hắn không biết vô liêm sĩ cho nên chuyện này hắn làm vô cùng dễ dàng:
"Tô Thành là một tên không biết vô liêm sỉ, Tô Thành là một tên không biết vô liêm sỉ, Tô Thành là một tên không biết vô liêm sỉ mà yêu em"
Bình luận