Chương 29: Gián tiếp ép buộc
Tô Thành là thanh niên cực kỳ mạnh về khoản ham muốn bản thân, đối diện với người mình yêu thích đã quần áo xộc xệch bên cạnh làm sao lại có thể dễ dàng mà buông tha, chỉ xoa xoa vuốt vuốt thế này đã nghẹn chết hắn rồi bây giờ còn muốn hắn tách cậu ra, việc này có thể nói là không được đi. Đồ Du Du cảm thấy Tô Thành lại muốn cởi áo của mình nữa liền phải mang tay chặn lại, gương mặt đỏ ửng, giọng nói ấm ách hoảng hốt:
"Cậu đừng làm như thế... chuyện vừa mới rồi phát sinh đã là không nên rồi"
Tô Thành nhếch môi cười xấu xa:
"Cái gì mà không nên, chuyện vừa rồi phát sinh chẳng phải biểu hiện cho việc em cũng thích anh sao?"
Có thể nói Đồ Du Du chính là bị Tô Thành dùng phương pháp gián tiếp mà ép buộc cậu ở bên hắn, bước đầu chính là làm cho cậu tưởng rằng mình có chứng mộng tinh mà đối tượng lại luôn là hắn, sau đó liền mạnh mẽ tấn công không cho cậu có cơ hội trở tay kịp suy nghĩ, lợi dụng lúc cậu thất thần mà làm ra loại chuyện kia khiến cho cậu có hối hận cũng không thể sửa sai được, chỉ còn biết tự chui đầu vào rọ của hắn:
"Chuyện này không phải đơn giản như cậu nghĩ... đừng như vậy... ưm"
Tô Thành dùng miệng chặn lại lời nói của Đồ Du Du, cừu nâu ngốc này căn bản không cần phải nghĩ cái gì cứ đơn giản mà quen hắn là được rồi, có ai đủ dũng cảm đứng ra ngăn cản những chuyện hắn muốn làm hay sao:
"Đây là chuyện rất bình thường mà những người quen nhau vẫn làm, chuyện chỉ đơn giản là như vậy có cái gì mà không đơn giản sao"
Đồ Du Du chưa hề nhận lời nói sẽ đồng ý quen với Tô Thành, nhưng Tô Thành lại tự mặc định rằng cậu đã đồng ý, khiến cho cậu rơi vào tình thế khó xử không biết nên phải làm sao:
"Cậu... cậu là học sinh của tôi đấy... cậu không thể đối với thầy giáo của mình như vậy được"
Tô Thành vuốt ve bắp đùi của Đồ Du Du:
"Em còn nhớ bản thân là thầy giáo hả, vừa mới rồi thầy giáo tại sao không từ chối anh chứ?"
Đồ Du Du đỏ mặt á khẩu, cậu cũng không thể nói ra sự thật, sự thật là cậu cảm thấy Tô Thành làm cho cậu thoải mái, cho nên cậu mới bị hắn cuốn theo như thế:
"Tôi muốn trở về nhà suy nghĩ chuyện này"
Tô Thành đương nhiên tại thời điểm này sẽ không cho Đồ Du Du suy nghĩ thêm cái gì nữa, ai mà biết được con cừu nâu ngốc này lại có những suy nghĩ gì, đến lúc đó chẳng phải là hắn tự nhiên thả tự do cho con cừu này hay sao:
"Em muốn suy nghĩ cái gì, em chẳng phải vừa mới rồi không phản kháng hay sao, em hiện tại chính là người yêu của anh"
Đồ Du Du hoảng sợ mở lớn hai mắt:
"Tôi khi nào thì trở thành người yêu của cậu đâu?"
Tô Thành tiếp tục đặt một nụ hôn vào miệng nhỏ của Đồ Du Du, cảm giác muốn hôn bao nhiêu liền hôn bấy nhiêu như thế này thật sự làm cho hắn vui vẻ không thôi:
"Không định làm người yêu của anh thì lại để cho anh hôn thế này sao, còn có vừa mới rồi tại sao không từ chối, đến bây giờ lại nói không chịu làm người yêu của anh"
Bình luận