Chương 27: Chúng ta quen nhau đi
Đồ Du Du cảm nhận được sát khí càng ngày càng đến gần, sống lưng cũng tự động chảy mồ hôi lạnh, lúc đang định thở phào vì thoát ra được khỏi đám đông thì một bàn tay liền nắm lấy cổ tay cậu:
"A... có chuyện gì thế?"
Tô Thành không lên tiếng chỉ dùng sức kéo lấy tay Đồ Du Du đi vào phòng vệ sinh phía trước mặt, Đồ Du Du không kịp phản ứng cũng không có đủ sức để thoát được sự kìm kẹp kia của Tô Thành. Tô thành hiện tại chỉ mặc duy nhất một chiếc quần bơi, hơn nữa cả người đều có nước, từng giọt nước theo đường nét cơ thể săn chắc kia của hắn cùng mỗi bước đi đều chảy xuống dưới, Đồ Du Du lúc đầu không có để ý gì cả nhưng mà rất nhanh sau đó cậu liền phải đỏ mặt khi nhìn thấy cơ thể hoàn hảo kia. Không được rồi, không được rồi, cậu không thể nhìn hắn nhiều như vậy, không thể có suy nghĩ gì khác được, cậu là thầy giáo, người phía trước chính là học trò của cậu, nhất định là thời gian gần đây ở chung với Tô Thành trong bệnh viện nhiều quá cho nên mới bị ảnh hưởng thôi, cách xa hắn một chút thì mọi chuyện liền ổn rồi.
Rầm một tiếng cánh cửa phòng vệ sinh liền bị đóng lại, Đồ Du Du giật mình bừng tỉnh lại mơ màng trong trí óc, nhưng còn chưa kịp định thần lại cái gì đã bị Tô Thành đẩy mạnh vào bức từng phía sau rồi, theo sau đó gương mặt của hắn liền tiến rất sát gần phía cậu khiến cho trái tim cậu cũng phải đập thình thịch. Như vậy gần quá, gần như vậy khiến cho cậu cũng phải hô hấp khó khăn:
"Cậu... cậu định làm gì?"
Tô Thành hiện tại rất tức giận, bởi vì tức giận cho nên không nhận ra được sự khác thường của Đồ Du Du, hắn trầm giọng nguy hiểm giống như là một con mãnh hổ đang gầm gừ:
"Có phải để tôi dạy dỗ thầy một lượt thì thầy mới biết mình nên phải hành xử như nào hay không?"
Gương mặt của Tô Thành góc cạnh giống như một tác phẩm điêu khắc do nghệ nhân nổi tiếng tạo ra, Đồ Du Du không biết một gương mặt hoàn hảo sẽ là tỉ lệ là bao nhiêu, nhưng với đôi mắt của cậu đánh giá liền nhận định được gương mặt kia thật sự rất hoàn mỹ. Đồ Du Du trong một phút lơ đãng liền bị trầm mê trước gương mặt của Tô Thành, sau đó cậu giật mình hoảng hốt trước bản thân, cậu đỏ mặt vội vã đưa tay chống ở trước ngực hắn muốn đẩy hắn cách xa mình một chút.
Bởi vì vừa rồi có một con cừu nâu ngây ngốc thất thần nhìn Tô Thành liền khiến cho lửa giận trong lòng Tô Thành hạ xuống rất nhiều, sau đó hắn lại phát hiện ra đối phương đỏ mặt xấu hổ liền nổi ý muốn trêu chọc cậu một chút, hắn dùng bàn tay to lớn kia nắm chặt hai cổ tay của Đồ Du Du kéo lên trên đỉnh đầu cậu, một tay còn lại đưa lên khẽ nâng cằm cậu:
"Thầy đang nghĩ cái gì thế?"
Đồ Du Du thử giãy giụa thoát khỏi Tô Thành nhưng không được, tình thế như này quá mức ám muội, hơn nữa đối phương hiện tại còn chỉ mặc duy nhất một chiếc quần bơi bó sát, hơn nữa còn đưa mặt tới gần cậu như vậy, như vậy rất là không đúng:
"Cậu mau thả tôi ra... cậu làm như vậy... cậu muốn làm gì?"
Tô Thành nhếch môi, trong đôi mắt chim ưng hẹp dài kia vẫn còn bộc lộ rõ sự tức giận cùng nguy hiểm:
Bình luận