Chương 103: Nhận chức
Lúc Tô Thành tới nhà của Hàn Kỳ thì mọi người đã dùng bữa xong cách đây ba mươi phút, Tô Đồ Lang Quân chơi mệt liền lăn ra ngủ, Tô Thành bế Tô Đồ Lang Quân cùng Đồ Du Du đi xuống dưới trở về khách sạn. Khi Đồ Du Du đi xuống nhìn thấy Tô Thành mang Tô Đồ Lang Quân đặt vào ghế lái phụ phía sau, ghế trước lại không thấy có người nào ngồi cả liền nhíu mày hỏi:
"Xe ở đâu vậy?"
Tô Thành đóng cửa xe phía sau xong quay sang nhìn Đồ Du Du trả lời:
"Anh vừa mới mua"
Nói rồi Tô Thành liền mở cánh cửa phía trước, Đồ Du Du vừa nhìn vào bên trong xe liền có điểm bất ngờ, phía bên ghế lái phụ đặt một bó hoa hồng màu xanh dương thật lớn, lớn gấp đôi bó hoa buổi sáng nay cậu được nhận. Đồ Du Du thất thần mất vài giây, vài giây sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía Tô Thành hỏi:
"Hoa ở đây vậy?"
Tô Thành cúi người ôm ra bó hoa lớn kia đưa cho Đồ Du Du nhẹ giọng đáp:
"Anh vừa mới mua, có thích không?"
Ở trong xe ô tô bó hoa vốn dĩ đã đặc biệt, hiện tại dưới ánh nắng mặt trời bó hoa càng muốn nở rộ khoe sắc hơn. Bình thường người ta chỉ thấy hoa hồng đỏ, lúc này bó hoa vừa lớn lại còn màu xanh dương vô cùng lạ mắt thật khiến cho người đi đường cũng muốn dừng chân lại mà trầm trồ trong lòng. Bó hoa này không nặng nhưng lại thật lớn, gốc hoa bên dưới được gói bằng giấy bạc màu vàng gọn gàng nhưng cũng phải mất cả một vòng tay của Đồ Du Du mới có thể ôm trọn được, đủ để thấy phía trên bó hoa lớn đến chừng nào, chỉ sợ lát nữa ngồi vào trong xe rồi sẽ không có chỗ để mất:
"Em rất thích, có điều một lát nữa không biết phải để chỗ nào đây"
Tô Thành cười nhẹ đưa tay điểm vào chóp mũi của Đồ Du Du:
"Em thích là được rồi"
Có rất nhiều người xung quanh bị hình ảnh phía trước mặt làm cho ghen tị, một cậu thanh niên dáng người nhỏ nhắn thư sinh ôm một bó hoa hồng xanh dương cực kỳ lớn, bó hoa cơ hồ còn muốn che đi gương mặt của người kia, đối diện còn có một người đàn ông mang gương mặt đẹp tựa như tranh vẽ, thân hình hoàn mỹ cao to có thể so sánh được với nam người mẫu trên bìa tạp chí. Thứ khiến cho người ta phải nhìn mãi không thôi không phải là bó hoa hồng thật lớn lạ mắt kia, cũng không phải gương mặt của cậu thanh niên ẩn hiện sau bó hoa đó, càng không phải vóc dáng hoàn mỹ của người đàn ông, mà chính là đôi mắt sủng nịch tưởng chừng như sẽ không có bất cứ ai chen được vào trong đó ngoại trừ cậu thanh niên kia của người đàn ông.
Tô Thành ôm bó hoa lớn để vào ghế phía sau, lúc hai người ngồi vào trong xe rồi hắn còn cẩn thận mở hé cửa kính xe một chút sợ làm cho Tô Đồ Lang Quân ở phía sau bị ngạt bởi hương hoa hồng nọ:
"Bây giờ chúng ta đi xem nhà có được không?"
Nghe Tô Thành hỏi câu này Đồ Du Du có điểm bất ngờ một chút:
"Xem nhà?"
Tô Thành gật đầu:
"Đúng thế sau này chúng ta sẽ ở lại Bắc Kinh, anh đã tìm được một căn nhà gần trường học, thuận lợi để cho Lang Quân đến trường"
Bình luận