Chương 100: Chân tướng
Tô Thành và Đồ Du Du đi theo Bạch Bắc Hải lên phòng trên lầu cách biệt với toàn bộ sự ồn ào hỗn loạn ở bên dưới, Bạch Bắc Hải nhìn qua có điểm mệt mỏi, ánh mắt chạm tới gương mặt của Tô Thành áy náy một hồi:
"Tô Thành, là bác dâu không biết cách nói chuyện cháu đừng để bụng"
Tô Thành im lặng không nói, mang Tô Đồ Lang Quân để xuống ghế sô pha bên cạnh, Bạch Bắc Hải hướng ánh mắt quan sát Đồ Du Du và Tô Đồ Lang Quân một lượt rất nhanh lại chuyển hướng tới chỗ của Tô Thành:
"Tô Thành, lần này trở về có dự định gì hay chưa?"
Tô Thành lạnh giọng đáp:
"Lần này trở về chỉ tham gia tang lễ của ông ngoại rồi sẽ rời đi, bác trai cũng không cần quá lo lắng làm gì"
Bạch Bắc Hải thở dài một hơi, hướng ánh mắt nhìn về phía Đồ Du Du rồi quay sang nói với Tô Thành:
"Bác có chuyện này muốn nói riêng với cháu"
Tô Thành thản nhiên nói:
"Có chuyện gì bác cứ nói, em ấy không phải người ngoài"
Bạch Bắc Hải kiên quyết:
"Chuyện này chỉ có thể nói cho một mình cháu nghe"
Đồ Du Du cũng đoán ra được ý trong lời nói của Bạch Bắc Hải, có lẽ rằng chuyện này liên quan đến Bạch gia, cậu ở chỗ này không được thích hợp vì thế liền nhanh chóng nắm lấy tay của Tô Đồ Lang Quân ý muốn đi ra ngoài:
"Như vậy Tô Thành em muốn đi vệ sinh một chút, anh ở chỗ này cũng bác nói chuyện đi"
Tô Thành vốn định ngăn Đồ Du Du lại nhưng cuối cùng bắt gặp được ánh mắt kiên quyết kia của cậu liền thôi. Đồ Du Du đi rồi, Bạch Bắc Hải cũng không lòng vòng nữa nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề:
"Ông ngoại trước khi mất vẫn muốn gặp mặt cháu"
Tô Thành im lặng, Bạch Bắc Hải lại tiếp lời:
"Nhưng đến cuối cùng ông ấy đợi không được, ông ấy nói một khi cháu tiếp nhận phần tài sản kia thì ông ấy mới có thể nhắm mắt đi xuống suối vàng"
Tô Thành lời ít nhưng lại biểu hiện rõ ràng ý muốn kiên quyết của mình:
"Tôi không muốn cùng Bạch gia có thêm chút dây dưa nào nữa, lần này tham dự tang lễ của ông xong sẽ ngay lập tức rời đi, hy vọng sau này các người đừng làm phiền tôi"
Bạch Bắc Hải cười khổ, sinh ra trong gia tộc lớn vốn dĩ sẽ có cái hơn người khác, ngay cả sự chịu đựng cũng phải hơn những người bình thường, Tô Thành không muốn ở lại Bạch Bắc Hải cũng hiểu được, chỉ là ông vẫn muốn truyền đạt lại những gì Bạch Trấn Quân trước khi nhắm mắt muốn truyền đạt lại cho Tô Thành:
"Ông ấy vẫn luôn cảm thấy có lỗi trước cái chết của Tư Nhiên, thế cho nên ông ấy vẫn luôn quan tâm đến cháu rất nhiều, giống như là muốn bù đắp lỗi lầm. Chuyện của cậu thanh niên kia thật sự không liên quan đến ông ấy, cháu cũng không nên tiếp tục ôm hận trong lòng"
Tô Thành quay sang nhìn Bạch Bắc Hải thật lâu, nếu như lần ấy Đồ Du Du cũng giống như mẹ của hắn vĩnh viễn không tỉnh lại nữa, vậy thì mọi bù đắp của Bạch Trấn Quân căn bản sẽ không thấm tháp vào đầu. Thật ra lần này trở về dự tang lễ của Bạch Trấn Quân chính là hắn cũng đã không còn sinh lòng oán hận gì với ông nữa, hắn chỉ hy vọng sau này sẽ không còn có bất cứ quan hệ gì với Bạch gia và Tô gia.
Bình luận