Chương 63: Ngoại truyện 7
Editor: Bùi Bùi
Beta: Hạ Hạ
Ngoại truyện 7: Cuộc sống hằng ngày (2) _ Miệng rộng bao lấy huyệt nhỏ non mềm của nàng vào trong miệng, đầu lưỡi nhanh chóng xâm chiếm
Thẩm Minh Duyệt hất bàn tay trước ngực mình đi, tức giận nói rầm rì: "Đã nói là không cho chạm vào em mà."
Còn chưa chuẩn bị tinh thần đã mang thai lần ba, tâm tình khó tránh khỏi có chút buồn bực, càng ngày càng ỷ vào cưng chiều của hắn giở thói, không muốn chiều theo ý hắn.
Lục Hoài Dữ bắt lấy tay nàng, nắm chặt trong lòng bàn tay, khẽ nâng cằm, "Em nhìn này, dấu răng của em đó."
Trên ngón tay hắn có một vòng nhỏ dấu răng do nàng cắn.
"Càng ngày càng không ngoan."
Tuy là trách cứ, nhưng giọng điệu lại dịu dàng.
Dạy dỗ con trai cũng không mệt như vậy, bảo bối lớn trong lòng ngực dạo này hay quấy còn hay lăn lộn hắn.
Thẩm Minh Duyệt thấy trên ngón tay hắn hiện rõ một vòng dấu răng, có chút chột dạ, ôm bàn tay hắn duỗi đầu lưỡi nhỏ liếm.
Đầu lưỡi nhỏ ẩm ướt mềm mại, lướt nhẹ trên ngón tay hắn, để lại vệt nước ướt át.
Ánh mắt Lục Hoài Dữ đen vài phần, muốn kẹp lấy đầu lưỡi nhỏ hồng tươi để nàng không làm loạn nữa.
Nàng liếm xong, lại ngậm lấy ngón tay hắn mút vào vài cái, đầu lưỡi nhỏ bên trong liếm láp trái phải ngón tay hắn, giống giúp hắn ngậm dương vật, liếm kĩ càng, dưới thân Lục Hoài Dữ không khỏi phát căng, thái dương giật giật.
Nàng nhả ngón tay bị nước bọt nàng nhuộm dần đến khi ướt dầm dề, ngẩng đầu ngoan ngoãn nhìn hắn, "Ngoan như này đã được chưa?"
Mắt to sáng ngời chứa ý cười, khóe miệng lanh lợi nhếch lên, cực kỳ giống nét mặt của Lục Ngạn Tề lúc chờ mong hắn khen ngợi.
"Duyệt Duyệt ngoan nhất, bảo bối ngoan của ba ba."
Hắn lấy giọng điệu dỗ đứa nhỏ.
Nàng nhăn mũi, dẩu miệng.
Lục Hoài Dữ hôn chóp mũi nàng, "Ba ba có kẹo que, bảo bối có muốn liếm không?"
Thẩm Minh Duyệt nũng nịu nói, "Kẹo que của ba ba không ăn được, không liếm đâu."
Ánh mắt Lục Hoài Dữ cưng chiều, dịu dàng dỗ nàng, "Còn có thể phun sữa nữa đó."
Vẻ mặt Thẩm Minh Duyệt ghét bỏ, "Sữa của ba ba tanh lắm, uống không ngon tí nào."
Lục Hoài Dữ sờ lên ngực nàng, ngón tay gẩy đầu vú mềm mềm, "Chỉ không ngon bằng sữa của bảo bối thôi."
Mặt Thẩm Minh Duyệt đỏ hồng, sau khi nàng sinh đứa nhỏ thì sữa quá nhiều, đứa lớn và đứa nhỏ bú không hết nhiều sữa như vậy, dư lại đều vào trong bụng hắn hết.
Người đàn ông lớn tuổi này thật không biết xấu hổ, một luống tuổi rồi nhưng y như hai đứa bé, dựa vào trong lòng ngực nàng ôm vú nàng liếm mút.
Bình luận