Chương 46: 46
Editor: Hạ Hạ
Beta: Hạ Hạ
46. Côn thịt của chú cọ mông em
Lục Hoài Dữ mua thêm nhà ở cách trường học của nàng không xa, đi phương tiện giao thông công cộng cũng chỉ mất tầm hai mươi phút, hắn tuyển mãi mới được chỗ ở chỉ vì để nàng tiện đi học.
Dì giúp việc đã sớm làm cơm xong, chóp mũi và hốc mắt Thẩm Minh Duyệt vẫn còn phiếm hồng, mắt to rũ xuống gảy cơm trong chén, bất tri bất giác cảm thấy thẹn thùng.
Lục Hoài Dữ liếc mắt nhìn nàng một cái, gắp một đũa củ sen cho nàng, nàng giống như bị chấn động ngẩng đầu lên, cũng không hề nhìn hắn đã nói cảm ơn.
"Cảm ơn chú."
Hắn không nhịn được cười ra tiếng, cô gái nhỏ đang thẹn thùng đây mà.
Vành tai nàng cũng đỏ theo, xấu hổ buồn bực giận dỗi mà liếc mắt hắn một cái, con ngươi chứa sóng nước lóng lánh, câu dẫn vô cùng.
Lục Hoài Dữ cười, đưa tay nhéo nhéo lỗ tai mềm mại của nàng.
Thẩm Minh Duyệt cảm thấy trong không khí ngập tràn bong bóng màu hồng, quá mức mỹ diệu không đủ chân thật.
Lục Hoài Dữ mới từ thành phố T trở về, có hơi mệt, đi tắm rửa một lát, sau đó ôm cô gái nhỏ trở về phòng ngủ.
Thẩm Minh Duyệt không có tiết học chiều nay, cuộn tròn trong khuỷu tay hắn, mặt gối ngực hắn, đôi mắt chớp chớp không biết đang suy nghĩ cái gì.
Ánh mặt trời buổi chiều đổ bóng, lười nhác chiếu xuyên qua rèm cửa, ánh sáng trong phòng tựa như muốn người ta lười biếng một chút.
Lục Hoài Dữ vỗ nhẹ vai nàng, hôn xuống đỉnh đầu nàng: "Duyệt Duyệt chưa buồn ngủ à?"
Giọng mũi ngập tràn sự mệt mỏi.
Thẩm Minh Duyệt vùi người sâu hơn vào lồng ngực hắn, như muốn nhập luôn cả người vào người chú, hai tay hai chân hóa thành dây leo quấn dọc người hắn.
Ngẩng đầu hôn lên yết hầu của hắn: "Chú mau ngủ đi."
Hắn vội vàng trở về, trên cằm mọc một vòng râu lún phún vì không có thời gian rảnh để cạo, ngực Thẩm Minh Duyệt nhói đau.
Hắn thật sự là quá mệt nhọc, hô hấp dần trở nên đều đều rồi nặng nề ngủ, tay vẫn như cũ ôm eo nàng.
Thẩm Minh Duyệt nắm lấy bàn tay hắn để bên hông nghịch, chỉ chốc lát sau cũng mơ màng buồn ngủ, hai tay ngoắc lấy ngón tay hắn rồi thiếp đi.
Hai người thế nhưng ngoài ý muốn ngủ rất ngon.
Lục Hoài Dữ đã sớm tỉnh lại, phát hiện tay hắn bị cô gái nhỏ ngoắc lấy, hai đùi của nàng lọt thỏm vào giữa hai chân hắn, giống như muốn khảm cả người vào thân thể hắn.
Không nhịn được cười, lại có chút đau lòng.
Hôn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của nàng khi ngủ, khóe miệng cười vẫn luôn không hạ xuống ngắm nàng ngủ ngon, thật cẩn thận nhấc cô gái nhỏ đang treo trên người hắn dời đi, rời giường ra khỏi phòng.
Bình luận