Chương 38: 38
Editor: Bùi Bùi
Hạ Hạ beta
38. Trong miệng ngậm dương vật thô lớn, đôi tay đỡ tinh hoàn mút cự vật
Trong lớp có buổi tụ họp, Thẩm Minh Duyệt không đi, ngoan ngoãn ở nhà, đôi khi Lục Hoài Dữ sẽ thấy cô gái nhỏ nằm dài trên sofa đọc sách.
Lục Hoài Dữ xử lý xong một xấp văn kiện, vuốt sóng mũi, vẫy người nằm trên sofa, "Duyệt Duyệt, lại đây ôm chú một chút."
Thẩm Minh Duyệt lẹp xẹp lẹp xẹp đôi dép chạy tới, được hắn ôm vào trong lòng ngực, duỗi tay thay hắn xoa bóp huyệt thái dương, trời bên ngoài rất chói chang, tia nắng từ phía sau rèm rót vào, có ánh sáng chiếu vào nên Thẩm Minh Nguyệt thấy rõ ở đuôi mắt hắn hiện lên mấy nếp nhăn, là những nếp nhăn mới, vẫn còn rất mờ.
Nàng nhịn không được dùng tay xoa xoa, rồi nhẹ nhàng hôn lên đuôi mắt hắn.
Lục Hoài Dữ ôm eo cô gái nhỏ, cười hỏi, "Chú có phải già lắm rồi không?"
Cô gái nhỏ sờ lên đôi mắt hắn, trên mặt đầy sự mê muội, lắc đầu nói, "Chú không già chút nào!"
- Một chút cũng không già, chỉ thấy mỗi đẹp trai lại tuấn lãng, người đàn ông này đã trải qua năm tháng rèn luyện, giơ tay hay nhấc chân đều toát ra phong thái bình tĩnh lại khí thế.
Hắn cười lớn, đuôi mắt cũng cong cong. Trái tim Thẩm Minh Duyệt đập như sắp nhảy ra ngoài.
Lục Hoài Dữ nhẹ phủ xuống cánh môi nhỏ nhắn hồng hào của nàng, cũng chỉ có bé gái nhỏ mới ngốc nghếch hồ đồ như vậy.
Nàng nhẹ nhàng cùng hắn hôn môi, ngậm lấy bờ môi của hắn mút nhẹ, đầu lưỡi nho nhỏ mềm mại khẽ liếm môi hắn, lẩm bẩm gọi, "Chú..."
Trước kia rõ ràng là một cô gái nhỏ không biết hôn môi thế nào, vừa trúc trắc lại vừa thẹn thùng, hiện tại được hắn dạy dỗ nên kĩ năng hôn tiến bộ không ít, còn dám chủ động trêu chọc hắn. Lục Hoài Dữ ngửa ra sau dựa vào lưng ghế, một tay ôm eo nàng phòng khi nàng ngã xuống.
Ánh nắng buổi chiều tà sáng lạn tươi đẹp, bao phủ trên người bọn họ, ngay cả ngọn tóc cũng nhuốm màu vàng nhạt.
Đôi tay nàng vòng lấy cổ hắn, thành kính hôn hắn, đầu lưỡi nhỏ tìm đến môi hắn, cạy mở đôi môi, để đầu lưỡi cùng giao hòa với đầu lưỡi nóng bỏng của hắn, nghịch ngợm lại hoạt bát.
Lục Hoài Dữ cắn một cái vào đầu lưõi của nàng, thấp giọng mắng, "Trứng thối nhỏ."
Âm thanh ám muội, như ở trong cổ họng phát ra, mi mắt cụp xuống có chút run run.
Thẩm Minh Duyệt ôm lấy mặt hắn, trán chạm trán với hắn, lông mi chú cũng rất dài, nàng chớp mắt, lông mi nàng quét qua mặt hắn.
"Chú một chút cũng không già, chỉ là tuổi có chút lớn."
Lục Hoài Dữ thoải mái cười to, đúng là đồ trứng thối nhỏ mà.
Ngậm lấy miệng nhỏ của nàng mút mát, hai tay đã để sẵn ở eo cô gái nhỏ siết lấy, bé gái nhỏ nhắn chỉ cần một tay của hắn cũng có thể ôm hết, sợ rằng hắn chỉ dùng một chút sức cũng có thể làm gãy eo của nàng.
Bình luận