🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 97: Chương 97

Con dâu cả của Từ cô mẫu xuất thân từ Lễ bộ Thượng thư Văn gia, là cháu gái cả của Văn lão Thượng thư.

Văn gia là người thanh lưu, gia phong tốt, Từ cô mẫu cũng đã tìm kiếm rất lâu.

Lúc này là tiệc đây tháng, Văn lão phu nhân cùng Văn phu nhân cùng hậu bối Văn gia ở kinh thành đều tới.

Khi Ôn Diệp và Lục thị theo Từ cô mẫu đi vào, Văn lão phu nhân và Văn phu nhân đều vây quanh trước giường cháu gái nói chuyện.

Từ cô mẫu giới thiệu hai người: "Thông gia lão phu nhân, phu nhân, đây là hai vị cháu dâu nhà nương đẻ ta, tới đây nhìn Trình ca nhi một chút."

Văn lão phu nhân cùng Văn phu nhân nghe tiếng, đồng thời xoay người, Văn lão phu nhân tươi cười nói: "Thì ra là Quốc công phu nhân."

Văn phu nhân hành lễ nửa người với Lục thị: "Chương thị bái kiến Quốc công phu nhân."

Ôn Diệp đứng bên cạnh Lục thị, đáp lễ.

Lục thị nói: "Sao Văn phu nhân lại xa lạ như vậy, hôm nay ta đến thăm cháu họ."

Dứt lời, nàng ấy nghiêng mắt một cái, Thanh Mai ở phía sau cầm hộp gấm tiến lên, Ôn Diệp thấy vậy liếc mắt nhìn Vân Chi.

Trong tay hai người cam hộp gấm tương tự nhau, Lục thị lại nói tiếp: "Đây là quà đây tháng mà ta và đệ muội tặng cháu họ."

Từ cô mẫu cùng cháu dâu Lục thị này từ trước đến nay quan hệ tốt, bởi vậy không khách khí, cười bảo ma ma nhận hộp gấm.

Văn phu nhân nhìn thấy Lục thị coi trọng cả nhà con rể, cười nói: "Thật khiến Quốc công phu nhân tốn kém rồi."

Cứ như vậy khơi mào, Lục thị cùng Văn phu nhân hàn huyên.

Ngược lại Ôn Diệp, nhỏ giọng chạy đến bên cạnh Văn lão phu nhân.

Văn lão phu nhân không kiêu ngạo, nhìn thấy Ôn Diệp đi tới, còn cười từ ái với nàng.

Đối mặt với người già phóng thích thiện ý với mình, Ôn Diệp đáp lại bằng sự tôn kính và thân thiện.

Ôn Diệp nhìn đứa bé được biểu đệ muội Văn thị ôm vào lòng, cảm thán một câu: "Nhỏ quá."

Văn thị cùng Văn lão phu nhân liếc nhau, đều nở nụ cười, Văn thị nói: "Nó mới tròn tháng, đương nhiên là nhỏ rồi."

Văn lão phu nhân cũng nói: "Trẻ con đều lớn nhanh, chờ lần sau gặp lại, lại là một dáng khác."

Văn thị bảo tỳ nữ bưng ghế cho Ôn Diệp ngồi.

Lúc này Ôn Diệp ngồi bên cạnh Văn lão phu nhân, bàn tay buông xuống đầu gối bất động khoa tay múa chân một cái, nhìn thì nhỏ vậy, nhưng nếu bé con cỡ này chui ra từ trong bụng vẫn khá lớn.

Người vây quanh tiểu hài nhi, nói mấy câu, tính tình Văn thị nhu hòa không mất ổn trọng, ánh mắt nhìn về phía Ôn Diệp lộ vẻ thiện ý. Ôn Diệp đời này không có bằng hữu gì, chỉ quan hệ bình thường với các thứ tỷ, đích tỷ trong nhà, với tiểu muội Ôn Nhiên ngược lại thân thiết, nhưng hai người kém nhau mười mấy tuổi, một người có sở thích xấu, một người chăm chỉ tiến bộ.

Căn bản không có cách nào để chơi cùng nhau.

Trước mắt nàng lại có chút hảo cảm với Văn thị.

"Đúng rồi biểu đệ muội." Ôn Diệp nhớ tới một chuyện, lặng lẽ ghé vào bên tai nàng ấy nói: "Ta tặng Trình ca nhi một hộp gấm nhỏ, đó là của ngươi."

Văn thị lộ vẻ kinh ngạc cùng khó hiểu: "Của ta?"

Văn lão phu nhân cũng hiện ra vài phần sắc kinh ngạc.

Ôn Diệp gật đầu: "Lam nương cũng không dễ dàng, hôm nay không chỉ là tiệc đầy tháng của Trình ca nhi, mà còn là một lần lột xác của muội."

Nói đến đây, nàng đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của hài nhi trong tã lót, lại nói: "Trình ca nhi là lần đầu tiên làm con, nhưng muội cũng là lần đầu tiên làm nương."

Nàng kính nể mỗi một người trên thế gian này có dũng khí làm nương.

Cũng tự đáy lòng hy vọng các nàng làm nương nhưng đồng thời cũng không được quên chính mình.

Hốc mắt Văn thị kìm lòng không được rưng rưng, nếu nói nàng ấy sinh ra trưởng tôn Hầu phủ hẳn phải thật cao hứng mới đúng, cũng không biết tại sao, từ sau khi sinh hài tử xong, nàng ấy thấy phần lớn ánh mắt mọi người đều rơi vào người nhi tử, đáy lòng nàng ấy cư nhiên sẽ sinh ra cảm xúc khác thường.

Cho dù bà bà và lang quân chưa bao giờ lạnh nhạt với nàng ấy.

Văn thị cũng không biết mình bị làm sao, rõ ràng nàng cũng rất chờ mong đứa bé này đến.

Mấy ngày nay nàng ấy thường xuyên tự xét lại, có phải mình quá đáng hay không.

Cho tới giờ phút này Ôn Diệp nói chuyện, thần kỳ xoa dịu tâm trạng nôn nóng gần đây của nàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...