🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 135: Chương 135

Từ Ngọc Tuyên đã có Kỷ ma ma và những người khác trông coi, không cần Ôn Diệp phải phí tâm.

Đợi đến giờ ty, bà tử canh giữ ở cửa nguyệt vòm đến báo, nói rằng Đại cô thái thái và nhi tức của bà ấy đang đi về phía Tây viện bên này.

Thân là vãn bối, Ôn Diệp đứng dậy đi ra nghênh đón.

Đại cô thái thái vừa dẫn theo Diêu thị tiến vào cửa nguyệt vòm thì đụng phải Ôn Diệp đang đi ra đón người, bà ấy lập tức cười nói: "Đã có bà tử dẫn đường rồi, bên ngoài lạnh như vậy, con còn ra làm gì."

Ôn Diệp đáp: "Cô mẫu và biểu đệ muội đội gió tuyết đến đây, sao con có thể không biết ngại mà ngồi chờ trong nhà, chỉ lo mình ấm áp chứ."

Ba người bước vào chính đường, Ôn Diệp lập tức sai tỳ nữ châm trà, đồng thời gọi Từ Ngọc Tiên qua đây hành lễ với trưởng bối.

Đại cô thái thái ngôi xuống uống ngụm trà nóng, chờ cả người dần ấm lên rồi mới nói: "Mấy ngày trước chỉ lo ra ngoài gặp cố giao, quên mất đến chỗ này của con ngồi chơi."

Ôn Diệp lập tức đáp lại: "Cô mẫu rời kinh đã nhiều năm, khó có được cơ hội gặp gỡ cố giao, chất tức sao có thể làm chậm trễ người."

Giữa cô mẫu và chất tức deu không quen thuộc lẫn nhau, cả hai đều rất khách khí.

Đại cô thái thái nhìn quanh bốn phía, phát hiện giữa Tây viện và chính viện có sự khác biệt rất lớn.

Loại khác biệt này không nằm ở cảnh trí hay cách bài trí mà đến từ thể nghiệm của cơ thể, chính viện nghiêm túc quy củ, còn Tây viện từ khi vừa bước chân vào bà ấy đã cảm thấy cực kỳ thả lỏng.

Không phải nói tôi tớ ở Tây viện không quy củ, mà là bau không khí thanh thản nhẹ nhàng này rất khó có được.

Tôi tớ chốn nhà cao cửa rộng người nào người nấy đều không phải là rối gỗ dễ giật dây, giữa bọn họ cũng sẽ có thân sơ, có khúc mắc về lợi ích.

"Nơi này của con không tệ." Đại cô thái thái thật tình khen ngợi.

Ôn Diệp khiêm tốn đáp: "Cũng nhờ tẩu tẩu đã săn sóc."

Đại cô thái thái thuận theo lời nói của nàng: "Tau tau của con lo liệu cả Quốc Công phủ lớn như vậy, mấy năm nay nó cũng không dễ dàng gì."

Huynh tẩu của bà ấy đi sớm, nếu không có một chất tức tốt như Lục thị thì hậu trạch Quốc Công phủ đã loạn thành mộ đoàn từ lâu.

Ôn Diệp gật đầu công nhận, mỗi lần nàng đến chính viện đều thấy Lục thị đang bận, đúng là rất cực khổ.

Đại cô thái thái thở dài nói: "Năm nay Cảnh Dung mới tám tuổi, chờ nó đến tuổi cưới thê thì ít nhất cũng phải mười năm nữa."

Ôn Diệp ngước mắt lên, hỏi thành tiếng: "Ý của cô mẫu là?"

Vẻ mặt Đại cô thái thái kiểu "ngươi thế mà không hiểu", nói: "Chờ Cảnh Dung cưới thê, không phải tẩu tẩu của con có thể nghỉ ngơi rồi sao?"

"Bằng không phí công phí sức cưới thê tử cho hắn là vì cái gì?" Ôn Diệp nghe vậy, ánh mắt theo bản năng nhìn về phía Diêu thị ngồi phía dưới Đại cô thái thái.

Mặt mũi đối phương nhăn nhó, lúc phát hiện ánh mắt của Ôn Diệp nhìn về phía mình, lập tức nặn ra một nụ cười kiên cường.

Diêu thị cũng rất là khổ não, trước khi xuất giá, mẫu thân không ngừng dặn dò chớ nên nhìn chằm chằm vào quyền quản gia, bà bà quản gia là chuyện thiên kinh địa nghĩa, chuyện mà nàng ấy cần làm là nhanh chóng mang thai, sinh hạ trưởng tử mới là chuyện quan trọng hàng đầu.

Ai ngờ được cuộc sống sau khi xuất giá hoàn toàn khác xa những gì mẫu thân đã dự đoán. Tân hôn chưa được hai tháng, bà bà đã bàn giao hết quyền quản gia cho nàng ấy, chỉ lo chính mình sung sướng.

Chỉ trong thời gian ngắn, Ôn Diệp hoàn toàn hiểu.

Vị Đại cô thái thái này hình như không giống với mô tả của Lục thị cho lắm, đối phương nhìn ra nàng lưỡng lự, lập tức nói: "Sao vậy, con thấy ta nói không đúng à?"

Vậy thì không có, Ôn Diệp im lặng, thật ra trong lòng nàng cực kỳ tán đồng với chuyện này.

"Cô mẫu nói có lý."

Đại cô thái thái ước chừng đoán được chút gì đó từ vẻ mặt của Ôn Diệp, bà ấy lập tức cười sang sảng nói: "Tính của tẩu tẩu con không giống với con, ở trước mặt nàng tất nhiên phải giả vờ một chút, bằng không sẽ dọa nàng mất."

Bản tính là không thể thay đổi được, nhưng giả vờ thì có thể giả một đoạn thời gian.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...