🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 108: Chương 108

Cho dù Kỷ ma ma có ý muốn đi tố cáo, cũng không còn nơi nào để đi.

Từ Ngọc Tuyên trở lại phòng mình, lập tức bảo Kỷ ma ma thả mình xuống, sau đó chạy về phía giường.

Từ Ngọc Tuyên đi giày da nhỏ, bò lên giường, một lúc lâu sau từ bên trong lấy ra một hộp gấm nhỏ.

Chờ Kỷ ma ma nhìn thấy, không khỏi kinh hô: "Từ khi nào tiểu công tử đem cái hộp này giấu ở trong giường?"

Thậm chí ngay cả bà ấy cũng không biết.

Trong hộp gấm nhỏ đều là tiền mừng tuổi hàng năm cùng với tiền tiêu vặt thường ngày mà Lục thị và Từ quốc công thỉnh thoảng cho Từ Ngọc Tuyên. Tuy nói Từ Ngọc Tuyên hiện tại căn bản không cần tiêu bạc, nhưng Lục thị vẫn phải cho, không cho luôn cảm giác thiếu chút gì đó.

Kỷ ma ma trước kia cũng nghĩ như Lục thị, hôm nay, bà ấy bỗng nhiên có một loại dự cảm...

Đại khái là phản ứng của Kỷ ma ma làm cho Từ Ngọc Tuyên cảm nhận được một loại cảm giác thành tựu bí ẩn, bộ dáng của cậu bé giờ phút này tràn ngập chút đắc ý.

Từ Ngọc Tuyên ôm hộp gấm nhỏ, chờ Kỷ ma ma mang giày nhỏ cho cậu, vừa xong liền nói: "Đi tìm nương!"

Kỷ ma ma vừa nghe, thần sắc phức tạp lên, nhưng cũng không có nói gì, chỉ dựa theo Từ Ngọc Tuyên yêu cầu, ôm cậu bé đi tới tây viện.

Ở phía Tây viện

Sau khi Kỷ Ma ma cùng đoàn người Từ Ngọc Tuyên rời đi.

Đào Chi nhịn xuống, nhưng không nhịn được, còn hỏi: "Phu nhân, ngươi muốn lấy tiền của tiểu công tử sao?"

Ôn Diệp liếc nàng ấy một cái: "Cái gì gọi là lừa gạt, con trai chủ động hiếu thuận với nương, sao có thể gọi là lừa gạt?”

Đào Chi: "... Phu nhân, ta nói không lại người."

Ôn Diệp cầm một miếng bánh ngọt, vừa ăn vừa cảm than: "Manh đến mức không có đối thủ, cũng là một loại cô độc."

Đào Chi trước mắt khiếp sợ.

Vân Chi yên lặng chờ ở một bên, không lên tiếng.

Bất quá trong lòng lại nói, Đào Chi a, ngươi hảo hảo chọc phu nhân làm gì.

Ôn Diệp ăn một đĩa điểm tâm nhỏ, cuối cùng cũng đợi được Kỷ ma ma ôm Từ Ngọc Tuyên trở về.

Từ Ngọc Tuyên thấy Ôn Diệp còn đang ngồi trên xích đu, mặt mày lo lắng của cậu bé nháy mắt không còn nữa, ôm hộp gấm nhỏ, bước chân nhỏ một sâu một cạn đi thẳng về phía Ôn Diệp.

Cũng không cho Kỷ ma ma đỡ.

Cũng may mặt đất đã được người ta dọn dẹp, bằng phẳng khô ráo, nếu không thế nào cũng phải ngã hai lần.

"Nương, này!" Từ Ngọc Tuyên đi tới trước mặt Ôn Diệp, hai tay dâng lên hộp gấm nhỏ nói: "Bạc!" Ôn Diệp nhận lấy hộp gấm, không lập tức mở ra, mà nói: "Thật sao."

Nàng nhìn thoáng qua Kỷ ma ma đi tới gần.

Kỷ ma ma hiểu ý, lập tức giải thích: "Đây là tiểu công tử giấu trong giường, lão nô cũng không biết."

Ôn Diệp nghe xong, có chút bất ngờ, lập tức chỉ vào não nhỏ của Từ Ngọc Tuyên nói: "Không ngờ con còn nhỏ như vậy đã biết giấu tiên phòng riêng, ghê gớm thật."

Ôn Diệp bỗng nhiên nghĩ đến những lá vàng lá bạc mà Từ Nguyệt Gia đưa đến Tây viện lúc trước, cuối cùng cũng hiểu được.

Hoá ra là di truyên từ cha.

Từ Ngọc Tuyên không biết Ôn Diệp nói là có ý gì, nhưng cậu bé mơ hồ nghe ra hẳn là khen cậu, vì thế giương lên một khuôn mặt tươi cười thật to.

Ôn Diệp: "... Vậy ta mở ra đây."

Từ Ngọc Tuyên dùng sức gật đầu, trên mặt không có một tia miễn cưỡng.

Đào Chi ở một bên lắng nghe luôn cảm thấy giọng điệu vừa rồi của phu nhân giống như bà sói trong câu chuyện cô bé quàng khăn đỏ mà nàng ấy và Vân Chi kể.

Hộp gấm nhỏ không có khóa, chỉ có một cái móc khóa, dễ dàng có thể mở ra.

"Nhiều như vậy sao" Ôn Diệp nhìn heo vàng nhỏ trong hộp gấm còn có sừng bạc xen lẫn trong khe hở, heo vàng nhỏ ước chừng là Lục thị đặc biệt đánh cho Từ Ngọc Tuyên, mỗi khi sinh nhật hoặc năm mới, dùng để mừng tuổi.

Khoan hãy nói, heo vàng nhỏ này trông khá giống Từ Ngọc Tuyên.

Ôn Diệp âm thầm so sánh hai người.

"Nương, thích?" Từ Ngọc Tuyên ghé sát đầu, ngẩng đầu hỏi.

Tuy nói Ôn Diệp đời này đối với tiền tài đã không còn chấp nhất như kiếp trước, nhưng giờ phút này một hộp heo vàng nhỏ này bày ở trước mặt nàng, nàng cũng không phải là thánh nhân đoạn tình tuyệt dục, làm sao có thể không thích chứ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...