Chương 141: 【Chương thưởng】 Phiên ngoại đặc biệt về Long quân
【Chương thưởng】 Phiên ngoại đặc biệt về Long quân: người thú (hhh) + tìm đường chết + mạnh mẽ phát đường
Long quân sủng tiểu thư đồng càng đến vô pháp vô thiên.
Tiểu thư đồng lúc trước rõ ràng là một cây hoa bách hợp, một ngày nọ nàng ở trong Long Cung nâng má thưởng thức bông bách hợp, thế nhưng lại ghét bỏ nó màu sắc quá mức thuần tịnh nhạt nhẽo, vẫn là hoa đào hồng phấn tươi đẹp đáng yêu hơn nhiều. Bất chấp phản đối của Nguyệt Lão, Long quân thế nhưng lại đem 180 cây hoa đào trong viện Nguyệt Lão nhổ sạch, mang tới Long Cung của mình trồng, lại hút hơn phân nửa nước thánh từ Thiên Trì, tưới cho những cây hoa đào, làm cho hàng cây hoa đào kia một năm bốn mùa đều nở rộ như những đám mây hồng, không bao giờ lụi tàn.
Long Cung đẹp đẽ là thế, nhưng Thiên giới lại bị hắn quậy phá cho loạn. Nào biết lúc bẩm báo lên Ngọc Đế, lão nhân kia lại ngại chúng tiên quấy rầy giấc ngủ trưa của mình, vẫy tay không thèm để ý tới, thậm chí còn trề môi trách móc: Không chỉ là vài gốc cây, vài giọt nước thôi sao, phạt hắn, ngày mai ai đi hạ giới ban mưa?
Chúng tiên nhân mới vừa còn đau lòng ôm đầu đột nhiên rối rít cáo lui nói trong cung mình còn có việc gấp, không quấy rầy Ngọc Đế nghỉ ngơi.
----------------------
Ninh Uyển cưỡi trên lưng Thanh Long, hai tay nắm lấy cặp sừng rồng to lớn, theo hắn phi hành trong gió, bay vào trong mây. Vảy rồng ẩn ẩn lóe lên ánh kim, xúc cảm cứng rắn mà sắc bén, mỗi lần bay lên mỗi lớp vảy đều lấy góc độ vô cùng tinh vi phối hợp với nhau, khi thì tản ra khi thì tụ lại, thân rồng to lớn phi thường linh hoạt, thậm chí có thể xoay ngược 180°, mang theo loại phong nhã ý nhị.
"Hô ~ thật thoải mái!" Gió nhanh chóng phất qua gương mặt, Ninh Uyển nhịn không được muốn hét lên một tiếng thoải mái, buông đôi tay ra đón gió.
Thanh Long kia dường như cố ý trêu chọc nàng, vững vàng bay lên rồi đột nhiên hạ xuống, sau đó liên tiếp lộn mấy cái 180°, không ngoài dự đoán nghe được thiếu nữ duyên dáng kêu to, rồi sau đó cúi thấp người dán chặt vào lớp vảy của hắn.
Tận hưởng cảm giác hưng phấn kích thích đến mức tim như sắp nhảy tới cổ họng, Ninh Uyển trong lòng vui vẻ hô to quá đã, nàng hiện giờ tuy không cưỡi Thanh Long, cũng có thể cưỡi gió đạp mây, chớp mắt có thể đi ngàn dặm, nhưng nàng vẫn loại bỏ hết pháp lực, giao phó toàn thân toàn tâm bám vào trên người Thanh Long. Khi sắp tới hạ giới, nàng đột nhiên nổi lên ý chơi đùa, trượt theo vảy rồng về phía đuôi, đến thẳng phần bụng màu trắng của hắn, thực khó hiểu, nơi đó chỉ phân bố từng lớp vảy trắng tương đối mềm mại, cũng không có đồ vật làm người mềm nhũn như trong trí nhớ...
Khóe miệng thiếu nữ ngậm ý cười giảo hoạt, đôi mắt to đen láy sáng ngời, chậm rãi kéo mở thắt lưng mỏng quanh eo, một đôi thỏ trắng đầy đặn gấp không chờ nổi nhảy ra. Nàng duỗi tay ôm chặt lấy bụng Thanh Long, áp bộ ngực sữa vào lớp vảy trắng của hắn, cực lực cọ xát...
Xúc cảm lạnh buốt như băng khiến cho hai điểm hồng mai lập tức đứng thẳng, tê tê dại dại, Ninh Uyển không thèm che giấu, khẽ ngâm ra tiếng: "Ư a ~"
Bình luận