Chương 98: Đệ nhị trọng đại viên mãn! (1)
Mấy người đứng ngoài, trong mắt tràn đầy vẻ dò xét, nghi hoặc, thậm chí là kinh hãi.
Triệu Thái Quý nhíu mày, thổi một tiếng huýt sáo, sau đó giơ ngón tay cái về phía Thẩm Mộc, miệng chậc chậc: “Đại nhân tài giỏi thật, ta xin rút lại lời nói trước đây, ta không bằng đại nhân.”
Tào Chính Hương nét mặt tươi cười, nhìn thấy Thẩm Mộc hoàn thành bế quan, hắn nhẹ nhõm thở phào, đồng thời cũng tràn đầy tò mò.
Bởi vì ngay khoảnh khắc Thẩm Mộc bước ra khỏi phòng, Tào Chính Hương đã ngay lập tức cảm nhận được khí thế cường hãn tỏa ra từ hắn.
Khí thế này tuyệt đối không phải do việc mở một tòa Khí phủ mà có được. Theo kinh nghiệm của hắn, trừ phi Thẩm Mộc đã mở mấy cái.
Nhưng vấn đề là, bây giờ mới chỉ có mấy ngày mà thôi, làm sao có thể?
“Đại nhân, bế quan có đạt được đột phá lớn không?” Dù biết hỏi thẳng không tốt, nhưng hắn vẫn không kìm nổi lòng hiếu kỳ mà hỏi một câu.
Thẩm Mộc thờ ơ gật đầu: “Ừm, cũng không tệ lắm, ta mở mấy cái Khí phủ, công pháp cũng có chút tiến triển.”
“Mấy... mấy cái?” Triệu Thái Quý truy hỏi.
“À, không nhiều, chỉ mới mở năm cái thôi, Vô Lượng Kim Thân Quyết đệ nhị trọng.”
“!!!”
“???”
Sau khi Thẩm Mộc nói xong, tiểu viện trở nên tĩnh lặng.
Mịa nóa!
Năm cái này gọi là không nhiều?
Đương nhiên, năm cái thì đích xác không nhiều. Nhưng mà, tính theo thời gian, hắn mẹ nó là một ngày một cái đấy chứ! Cái này thì có chút quá đáng rồi!
Còn nữa, câu cuối cùng không nghe rõ, cái thứ gì đệ nhị trọng cơ? Ngươi nói lại lần nữa!
Vô Lượng Kim Thân Quyết!
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt. Tào Chính Hương lững thững đứng tại chỗ, Triệu Thái Quý ôm trường đao bất động, Lý Thiết Ngưu cũng trân trân nhìn hắn.
Ngay cả Tống Nhất Chi cũng lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Dường như lần này, hắn thật sự khiến nàng phải nhìn bằng ánh mắt khác xưa.
Vô Lượng Kim Thân Quyết đệ nhị trọng đại biểu cho điều gì, kỳ thực trong lòng mỗi người bọn họ đều rõ.
Tuy nói họ không tu luyện công pháp này, nhưng 'Vô Lượng Kim Thân' của Vô Lượng sơn vẫn tương đối có danh tiếng. Công pháp này thuộc loại đỉnh tiêm, nhưng tông môn của họ lại hơi yếu.
Không còn cách nào khác, bởi vì kể từ Vô Lượng lão tổ sáng tạo quyển công pháp này trăm ngàn năm trước đã vượt qua 'Lịch Cửu tử', cho tới bây giờ, vẫn chưa có một ai có thể đạt đến đệ tam trọng đại viên mãn.
Mà chỉ riêng đệ nhị trọng đại viên mãn, với việc đả thông tám môn Khí phủ toàn thân, nhục thân đã tương đối cường hãn kinh khủng rồi.
Nghe nói, phần lớn những người đã mở tám môn Khí phủ, muốn mở 'Tử môn Khí phủ' cuối cùng này thì nhanh nhất cũng phải đợi đến khi đạt đỉnh Long Môn Cảnh, mới có đủ tự tin và lực lượng.
Nhất định phải là cá chép hóa rồng, ngay khoảnh khắc thành tựu Kim Thân Cảnh, mới có thể mở Tử môn, sau đó nhất cử liên hệ với Sinh môn.
Độ khó của việc này là vô cùng lớn.
Tử môn Khí phủ cũng là một trong những huyệt Khí phủ khó mở nhất.
Nhưng hắn hiện tại mới là Chú Lô Cảnh thôi mà? Dường như chẳng có chút độ khó nào?
Đám người không thể tưởng tượng nổi.
Bọn họ không biết, việc Thẩm Mộc mở Khí phủ không hề giống với người bình thường.
Hơn nữa, nếu không phải đích thân nghe Thẩm Mộc nói ra, e rằng bọn họ cũng sẽ không tin rằng thật sự có người có thể ở Chú Lô Cảnh mà hoàn thành Vô Lượng Kim Thân Quyết đệ nhị trọng.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng sẽ gây chấn động lớn.
Ngay cả Tống Nhất Chi vốn luôn kiêu ngạo, trong lòng cũng không thể không thừa nhận, Thẩm Mộc đích thực đã khiến nàng kinh ngạc.
Nàng đã thấy nhiều Thiên Tài Yêu Nghiệt ở Trung Thổ Thần Châu và cả chiến trường biên giới kia.
Thậm chí còn có những người sở hữu Vô Thượng Kiếm Phôi Chi Thể cực kỳ hiếm thấy, tốc độ tu luyện nhanh kinh người, hai mươi tuổi đã thành tựu Long Môn Cảnh, không đến bốn mươi đã đạt đến Võ Cảnh Kiếm Tiên.
Nhưng cho dù là như vậy, nghe Thẩm Mộc chỉ trong một đêm hoàn thành 'tám môn Khí phủ' đặc thù, nàng cũng không thể không kinh ngạc thán phục.
Tốc độ mở Khí phủ này, thật sự là quá nhanh!
“Được rồi Lão Tào, đừng lo lắng, đêm nay hiếm khi mọi người đều có mặt, chúng ta ăn lẩu đi.”
Tiếng nói ngắt ngang sự ngỡ ngàng của mấy người.
Tào Chính Hương lấy lại tinh thần, sau đó liên tục gật đầu: “Được được, ta đi chuẩn bị ngay đây.”
Thẩm Mộc suy nghĩ một chút.
Sau đó hắn nói với Lý Thiết Ngưu: “Thiết Ngưu, đi mời Cố tiên sinh một chút, cứ nói đêm nay ta mời hắn ăn cơm, tiện thể nói chuyện phiếm về… « Hôm Nay, Hôm Qua và Ngày Mai ».”
“……” Lý Thiết Ngưu mặt đầy "mộng bức", chỉ yên lặng đứng dậy ra cửa.
Thẩm Mộc lại nhìn về phía Triệu Thái Quý: “Thằng oắt con kết bái huynh đệ với cậu đâu rồi?”
Triệu Thái Quý vui vẻ, khoát tay áo: “Khỏi lo, lát nữa ngửi thấy mùi là hai thằng nhóc đó tự khắc mò đến thôi.”
“Cũng phải.” Thẩm Mộc cũng bật cười, quay người đi về phía Tống Nhất Chi: “Sư phụ, đã lâu không gặp, ta rất nhớ người!”
Vừa nói, hắn liền dang rộng cánh tay, định ôm nàng như lần trước, khiến nàng trở tay không kịp.
Kết Quả một giây sau!
Một thanh trường kiếm sáng loáng, lơ lửng trên đỉnh đầu hắn.
“Đừng, đừng kích động, người ta chỉ là nhớ ngươi mà.” ()
Tống Nhất Chi: “……”
Cảm tạ các vị nguyệt phiếu! Cảm tạ đạo hữu chớ trách khen thưởng! Cảm tạ!
***
Cố Thủ Chí cười như gió xuân.
Hắn đi theo sau Lý Thiết Ngưu, trông vẻ tâm tình khá tốt.
Trong nhiều năm kinh nghiệm của hắn, chỉ có hai điều có thể khiến hắn cảm thấy vui vẻ.
Một là đọc sách, hai là có người mời khách ăn cơm.
Điều này không liên quan nhiều đến tiền bạc, cũng không phải hắn tham ăn đến mức nào, bởi vì bất kể được ăn ngon hay không, hắn đều cảm thấy vui vẻ.
Việc hình thành thói quen như vậy cũng không có nguyên do đặc biệt nào.
Bất quá, theo phân tích của riêng hắn, rất có thể là ảnh hưởng từ vị lão sư không câu nệ tiểu tiết kia của mình.
Khi vào nha môn, họ đi vòng ra phía sau sân viện.
Lúc này, trên bàn ăn đã bày đầy nguyên liệu nấu lẩu, nhiều loại xiên que đồ ăn, còn có thịt bò và thịt dê Tào Chính Hương mua từ hàng thịt.
Gia cầm ở Phong Cương được xem là tương đối phổ biến, nhưng dê bò thì thật sự không nhiều, cho nên những thứ này ở Phong Cương được coi là tương đối xa xỉ.
Cố Thủ Chí đột nhiên dừng bước, ánh mắt hắn tràn đầy bất ngờ và kinh hãi.
Không phải vì bàn đầy đồ ăn lạ lùng mang tên 'nồi lẩu' này.
Mà là bởi vì mấy ngày không gặp, Thẩm Mộc hôm nay mang lại cho hắn cảm giác dường như có biến hóa cực lớn.
“Cố tiên sinh đã lâu không gặp.” Thẩm Mộc ngẩng đầu nhìn người tới, cười chào hỏi.
Cố Thủ Chí cẩn thận quan sát Thẩm Mộc một lượt, sau đó thốt lên kinh ngạc: “Tốc độ tu luyện của Thẩm đại nhân thật sự có chút kinh người đó, chẳng lẽ đã bước vào Đăng Đường Cảnh rồi sao?”
Không thể không nói, cách diễn đạt của Cố Thủ Chí vẫn tương đối bảo thủ. Kỳ thực, phỏng đoán chân chính trong nội tâm hắn là Thẩm Mộc đã tiến vào Võ Cảnh.
Chỉ là dù nghĩ thế nào hắn cũng cảm thấy rất không thể nào, dù sao hai người cũng chỉ mới mấy ngày không gặp mà thôi.
“Không có, ta vẫn còn ở Chú Lô Cảnh, chỉ là bế quan mở thêm mấy cái Khí phủ mà thôi.” Thẩm Mộc lắc đầu, đưa tay ra hiệu cho Cố Thủ Chí: “Tiên sinh mời ngồi.”
Bình luận