Chương 569: Để họ Tống tự mình lăn tới biên giới thành! (2)
“Cái này……”
“……”
Thẩm Mộc không hề nể nang chút nào.
Quan trọng là, lời nói còn rất khó nghe.
Nhưng từng câu đều có lý, không thể phản bác.
Dù sao thì chính Đại Li đã bất nghĩa trước.
Thẩm Mộc không hề hạ giọng.
Ngược lại, hắn nói rất lạnh lùng, những người xung quanh đều nghe thấy.
Không còn cách nào khác, dáng vẻ của Thẩm Mộc ai cũng nhận ra.
Thêm vào đó, Tiêu Nam Hà vốn đã thu hút sự chú ý của người khác.
Vì vậy, đã sớm có rất nhiều người tụ tập xung quanh.
Lúc này, nghe được lời của Thẩm Mộc, trong lòng rất nhiều người Phong Cương lập tức dâng trào sự kích động.
“Cái này, cái này quá mẹ nó hả giận!”
“Thẩm đại nhân… Không phải, Thành chủ đại nhân chính là kiên cường!”
“Đúng, Đại Li tính là cái gì, chúng ta còn không thèm đâu!”
“Không sai, lúc trước nhiều quận huyện như vậy đã ngăn cản khí vận của chúng ta, khiến Phong Cương chúng ta trăm năm không thuận, lại không ai quản, bây giờ mới biết cầu xin chúng ta, không có cửa đâu!”
“Mã Đức, quá sung sướng!”
“Để Tống Chấn Khuyết tự mình quay lại đây cầu xin chúng ta!”
Bách tính Phong Cương, có người bắt đầu hưng phấn hô to.
Cùng lúc đó,
Danh vọng của Thẩm Mộc cũng bắt đầu tăng trưởng điên cuồng!
【 danh vọng + 2000… 】
【 danh vọng + 15 ngàn… 】
【… 】
Thẩm Mộc lại nói vô cùng bá khí.
Huống hồ cũng đích xác đã đến lúc gặp vị Hoàng đế Đại Li này một lần.
Cũng không phải Thẩm Mộc thật sự muốn làm khó hắn, chỉ là nếu như trong cục diện hiện tại, đối phương vẫn chưa hiểu rõ tình hình, thì chỉ có thể trách Tống Chấn Khuyết hắn quá ngu.
Hồi trước, Phong Cương giúp đỡ Đại Li Vương Triều là việc nghĩa không thể chối từ.
Nhưng nếu bây giờ Tống Chấn Khuyết vẫn muốn dùng giọng điệu bề trên và ra lệnh, để nói chuyện làm ăn với hắn Thẩm Mộc và Phong Cương thành...
Thì đừng nói Tống Chấn Khuyết, cho dù người từ Đại Tần Vương Triều ở Thần Châu tới, đó cũng là quý tiện không bán.
Lúc này, những người xung quanh hầu như đều nghe được lời của Thẩm Mộc.
Trong lúc nhất thời, kẻ thì kích động, kẻ thì cảm khái, cuối cùng sau bao nhiêu năm cũng đã ngẩng mày hất mặt một lần.
Đương nhiên, hơn hết vẫn là một loại lòng tự hào và cảm mến.
Dù sao thì những gì bách tính Phong Cương đã trải qua trước đây, đích xác quá mức nước sôi lửa bỏng.
Cố Thủ Chí bất đắc dĩ thở dài, bởi vì trước đó hắn đã biết Thẩm Mộc không thể nể tình trong chuyện này.
Cũng không phải vì nguyên khí gạo trân quý đến mức nào.
Hoàn toàn là vì Đại Li và Tống Chấn Khuyết ban đầu không làm đúng, nên phải trả giá đắt.
“Thẩm Mộc, chuyện này… Có thể linh hoạt một chút không? Dù sao người ta là quân vương Đại Li, hơn nữa bây giờ chiến cuộc cũng rất căng thẳng, vào thời điểm then chốt thế này, thật sự là có chút khó khăn đó.”
Cố Thủ Chí tuy biết nhiều lời vô ích, nhưng vẫn cố gắng làm người hòa giải.
Về phần Tiêu Nam Hà ở bên cạnh, thì dứt khoát ngậm miệng không nói.
Nói đến đánh trận thì hắn có thể, nhưng đối với loại chuyện này, hắn thật sự không hiểu phải nhúng tay thế nào, chỉ có thể trố mắt nhìn.
Thẩm Mộc uống một hớp nước trà, nhìn về phía những ánh mắt mà đám người Phong Cương từ nơi xa quăng tới, hắn cười cười: “Cố Thủ Chí, ta biết ngươi bị kẹt ở giữa làm khó, nhưng chuyện này không liên quan gì đến các ngươi, vậy nên ngươi cứ truyền lời là được. Tống Chấn Khuyết hắn không tự mình đến, thì việc làm ăn này không cần nói chuyện. Chú ý, là hắn đến, chứ không phải ta đi.”
Cố Thủ Chí cười khổ: “Vậy ta cuối cùng vùng vẫy một phen, nếu ta thuyết phục bệ hạ, để hắn dùng gấp đôi, à không, gấp ba giá tiền thì sao?”
Thẩm Mộc lắc đầu, sau đó chỉ tay ra phía sau.
“Quy củ của Phong Cương là, phạm sai lầm thì phải trả giá, bị đánh nặng. Vị Phan quý nhân bên cạnh hắn lúc trước đã làm chuyện đó với ta, chặt đầu nàng ta treo lên đầu tường cũng đủ rồi. Nếu không phải nhìn nàng ta đang ôm hài tử cho bú thì đã sớm chết rồi.
Cầu người phải có thái độ của người cầu xin. Hoàng đế Đại Li tính là cái mẹ gì? Ngươi ghi nhớ, tại Phong Cương thành của ta, hắn thật sự mất mặt!”
Cố Thủ Chí: “……”
Tiêu Nam Hà: “……”
Lần này, khi Thẩm Mộc nói xong, trước mắt hắn hoàn toàn không thấy biểu cảm phấn khích của hai người.
Những người phía sau nghe thấy mấy câu này cũng đều trợn mắt hốc mồm.
Đây là lần đầu tiên nghe thấy có người dám nói những lời như vậy về một hoàng đế vương triều trước mặt mọi người.
Tuy nói rất bành trướng, rất phách lối, nhưng không biết vì sao, lại khiến người ta thoải mái đến vậy?
【 danh vọng + 2000 + 200 + 2555 + 2200… 】
Thẩm Mộc hài lòng nhìn danh vọng gia tăng.
Hắn tự mình uống một hớp nước trà, sau đó nhìn về phía nơi xa. Ngay sau đó, một đạo quang ảnh đài hoa sen giáng xuống từ trên trời.
Thân ảnh của Tào Chính Hương từ bên trong bước ra, trong tay còn mang theo một cái hộp lớn được đóng gói tuyệt đẹp.
Quan sát tỉ mỉ, công phu của chiếc hộp này vẫn rất tinh tế.
Bên ngoài thì dùng dây lưng tơ lụa, bện thành một chiếc nơ con bướm rất mỹ quan.
Tào Chính Hương xách theo hộp cười híp mắt đi tới, sau đó cẩn thận đặt hộp lên bàn.
Thẩm Mộc nhìn một cái: “Chuẩn bị xong chưa?”
Tào Chính Hương khom người gật đầu: “Đúng vậy đại nhân, mới lấy từ bên Liễu Thường Phong tới. Hắn nói mặc dù là bán thành phẩm, nhưng vấn đề không lớn. Vì đại nhân sốt ruột muốn dùng, nên chỉ có thể làm được đến trình độ này. Nhưng lão phu cảm thấy, món lễ vật này đã đủ đẹp rồi.”
Thẩm Mộc đưa tay nhận lấy hộp, sau đó đưa cho hai người đang vẻ mặt mộng bức.
“Trở về đi, thuận tiện bảo tín sứ đưa cái này ra biên cảnh.”
Cố Thủ Chí: “Đây là cái gì?”
Thẩm Mộc cười một tiếng: “Đây là lễ vật ta chuẩn bị cho Tiết Tĩnh Khang. Vốn dĩ ta định tự mình đưa tới, nhưng nguy hiểm có chút lớn. Vừa vặn các ngươi ở gần đó, ngươi cứ giúp ta đưa cho hắn đi.”
Tiêu Nam Hà vẻ mặt hiếm lạ: “Đây rốt cuộc là thứ đồ chơi gì?”
Ta nói là bom hẹn giờ ngươi có tin không… Thẩm Mộc nghĩ nghĩ, cũng không che giấu: “Đầu của Tông chủ Hạ Lan Kiếm Tông, Hạ Lan Bình Vân đó. Coi như vật quy nguyên chủ đi.”
“!!!”
“!!!”
“???”
Xung quanh lại một lần nữa trở nên yên tĩnh.
Tất cả mọi người trợn tròn mắt, nhìn cái hộp trên bàn mà nuốt nước miếng. Quả nhiên cái tên Thẩm Mộc này là thằng điên mà.
Chân trước vừa mắng xong Hoàng đế Đại Li, chuyện này còn chưa nói xong đâu, bây giờ lại bắt đầu trào phúng Phiên vương Nam Tĩnh!
Đây không phải là không coi vương triều ra gì trong mắt hắn.
Người này mẹ nó cũng không biết chữ sợ viết như thế nào a!
Lúc trước ở động thiên đã giễu cợt Tiết Tĩnh Khang, nay lại cảm thấy ngôn ngữ không đủ sức, cố ý cầm đầu của Hạ Lan Bình Vân để tăng cường độ sao?
Đây chính là Võ Phu tầng mười sao! Tìm đường chết cũng không thể làm như vậy chứ?
Thật chẳng lẽ hắn cho rằng quân đội Đại Li có thể ngăn cản thế công của Nam Tĩnh sao?
Tất cả mọi người trợn mắt hốc mồm.
Ngay cả Cố Thủ Chí và Tiêu Nam Hà lần này, cũng đều không biết nói gì cho phải.
Thẩm Mộc không để ý ánh mắt của những người xung quanh, hắn nói: “Nhớ lấy, không được mở ra, cứ trực tiếp đưa đi là tiện nhất.”
“?”
“?”
…
Nên nói đều nói rồi.
Cố Thủ Chí và Tiêu Nam Hà đương nhiên biết tính tình của Thẩm Mộc.
Bình luận